CHÀNG TRAI ĐỊNH MỆNH CỦA TÔI

     
Bị lừa nuốm thân cho em họ, phải gả cho 1 "lão già", cô đâu ngờ "lão già" ck mình là Tổng tài trẻ tuổi của tập đoàn lớn Đế quốc!


Bạn đang xem: Chàng trai định mệnh của tôi

Đang lặng ổn có tác dụng đầu bếp, ngủ 1 giấc dậy bất chợt thấy mình có 2 bé và 1 ông chồng Ảnh đế, chuyện gì đây?
Lăng Họa nghe dứt câu nói của Ngô Thiên Thu, suýt nữa thì tắc thở. Tuy vậy tên đó vẫn huyên thuyên không xong xuôi nghỉ, ngoài ra giật mình bởi thiết yếu "chủ ý tốt ho" của mình: "Để anh nghĩ xem nào? bộ đồ áo thỏ? tuyệt cô y tá? Chẹp chẹp... Không, anh nghĩ là tín đồ như Chase vừa nhìn đã biết là thay đổi thái vô cùng, giỏi em mặc bộ đồ nữ công an đi? Tay nắm theo dây roi, thứ hạng kiểu đó?". Cô nhe răng cười cợt với anh ấy: "Anh nhưng dám nói thêm một câu nữa, em sẽ đùa trò nhỏ dại nến* anh tin không?". *Một trò đùa tình dục mang tính chất SM. "Đến đây." Anh ấy ưỡn ngực, liếm liếm bờ môi quyến rũ của mình: "Anh là anh thích khẩu vị nặng". Người ship hàng bê trang bị lên, cơ hội đi còn đỏ bừng mặt, cứ đi vài bước lại trở lại nhìn Ngô Thiên Thu. Lăng Họa thở dài, thầm suy nghĩ tên yêu thương nghiệt này thiệt sự không không giống gì Đốc Mẫn, mắc cả một lô nợ đào hoa mà lại cả đời cũng không trả nổi. "Cũng may là em không chết trong tay anh." Cô review Ngô Thiên Thu từ bên trên xuống dưới, ghét bỏ cúi đầu ăn uống salad. "Nhưng anh cảm xúc với thực trạng hiện trên của em, thà rơi vào tình thế tay anh có khi lại thanh thanh thoải mái." Ngô Thiên Thu cợt cô. Cô trừng đôi mắt lườm anh ấy, tuy nhiên thật sự ko nói được câu nào để phản bác. "Truyền thuyết về Chase anh cũng đã nghe các năm rồi. Bạn ta xuất xắc đồn anh ta là một người theo nhà nghĩa độc thân. Dẫu vậy anh nhìn tầm vóc ban nãy của anh ta thì chẳng qua cũng chỉ là 1 trong những người thường vị tình mà hoa mắt thôi. đái thư Lăng Họa, vẫn là em vĩ đại, em rất có thể khiến loại lũ ông này cách từ trên trời xuống, quả là giỏi." Anh ấy vờ vịt giả vịt vỗ tay với cô. Lăng Họa cúi đầu ăn cơm: "Không dám". "Nói thật, anh ta đang xuống nước đến hơn cả này, em vẫn không chịu đựng nể khía cạnh sao?" "Vì sao em nên nể mặt? tiện lợi vậy sao?" Cô bình thản nhún vai: "Chỉ do anh ta là xoay Khê Ngưng? phụ thuộc đâu nhưng cả đời anh ta cứ được thuận buồm xuôi gió? Em bắt buộc vạch một dấu X mập mạp trong sổ tay lịch sử của anh ta à?". Ngô Thiên Thu nhìn cô, ôm vai rùng bản thân run rẩy: "Lòng dạ đàn bà thiệt là độc ác". "Đều là bị xay cả thôi." Cô cười: "Em không phải là quả hồng nát, bị bóp một lượt là dễ ợt bị bóp lần nhị đâu". "Thế là về tối nay em vẫn tới bên anh sao?" Anh ấy búng tay: "Nếu em không hại anh và em rất nhiều bị tấn công gãy chân". "Đến chứ." Cô ngay sát như không thể do dự, ngẩng đầu lên, đem khăn giấy lau miệng: "Vì sao không đến?". ... Hơn tám giờ tối, cô đi xuống kho bãi đỗ xe dưới tầng hầm, tiến bước xe của Ngô Thiên Thu. Điều bất ngờ là tảo Khê dừng không biểu hiện giống như anh buổi sáng, ôm cây hóng thỏ đứng sống cửa hóng bắt cô trên trận. Ban đầu từ chiều cô đã không nhìn thấy bóng dáng anh đâu, cũng không nhận được ngẫu nhiên tin tức gì tự anh. Đương nhiên, cấp thiết không nói, kiểu bặt tăm này của anh khiến cho cô thở phào vơi nhõm vào lòng. Nhưng không hiểu nhiều vì sao, cô vẫn mơ hồ nước cảm thấy rất có thể anh đang ngóng ở một ở đâu đó và cố kỉnh mọi tin tức về cô vào tay. Hưởng thụ từng bị anh lắp máy nghe trộm, máy định vị vẫn còn hiển hiện tại trước mắt. Lúc ở trên xe, cô vẫn tồn tại nghi ngờ, yêu cầu lần sờ một lượt mọi người, sợ hãi anh lại nhân thời điểm nào đó cô không chăm chú gài lên người cô một "quả bom" di động. Ngô Thiên Thu vừa tài xế vừa quay đầu nhìn cô: "Bắt đầu tự sờ rồi đấy hả? Nói thật, em cơ mà thà chết cũng không chịu ngủ cùng với Chase, anh cũng rất có thể miễn chống giúp em xoa dịu nhiệt máu như hổ của thanh nữ ba mươi". Cô nghiêng đầu, chỉ nói một chữ: "Cút". Nhà của Ngô Thiên Thu là 1 trong những biệt thự hào hoa, tự garage ngầm bên dưới đất rất có thể đi trực tiếp thang thứ vào vào nhà. Chính vì như vậy họ cũng không cần lo bị ai đó chú ý thấy, trả toàn thuận lợi đi vào trong nhà anh. Vừa vào nhà, Ngô Thiên Thu vẫn xuống bếp lấy rượu và đồ nhắm. Cô bỏ túi xách tay xuống, đi vòng ngực vòng trong phòng tiếp khách rộng lớn. Lúc Ngô Thiên Thu ra đi thì nhận thấy cô rước hai ngón tay kẹp một cuốn tạp chí người lớn lên, bĩu môi chú ý anh: "Anh nói gì thì nói cũng là một trong nam thần, dùng tay chi bằng hành động?". "Em không hiểu đâu." Ngô Thiên Thu nháy mắt với cô vẻ bắng nhắng: "Ở ngay lập tức dưới mẫu sofa em đã ngồi đấy còn khoảng chừng chục quyển nữa. Nhưng mà trong máy vi tính của anh còn cả đụn clip, gần đây anh có hứng thú với mấy sản phẩm này nhiều hơn với thanh nữ thật". Cô khinh bỉ lườm anh: "Đừng tìm kiếm cớ nữa, em cảm giác trước cơ anh quan liêu hệ các quá nên thận hỏng rồi". "Cũng gồm lý." Anh ấy thật sự ngấc đầu lên đăm chiêu để ý đến một lát: "Anh nhớ lần trước, cùng rất một cô nàng nước P, làm từ 11 giờ tối tới tận sáng sủa hôm sau, có khi làm hư thận thiệt ấy...". Lăng Họa bật tv lên, liên kết với trò chơi, lúng túng ngắt lời anh: "Stop, em không hào hứng gì cùng với đời sống cảm xúc của anh đâu". "Đừng vậy mà." Ngô Thiên Thu rót hai ly rượu, đưa 1 trong các hai ly mang đến cô: "Nào, cạn ly vày em đã thuộc anh đi dạo Chiến thần nhưng không ngủ cùng với Chase, Cheers!". Nghe ngừng lời anh ấy nói, Lăng Họa lườm đến gần như lác cả mắt luôn, đón mang ly rượu, bất tiện cụng ly cùng với anh rồi ngửng đầu uống cạn. "Haizz, tối còn dài, giờ new chỉ là bước đầu thôi." Hai fan chuyền tay nhau máy game play rồi bắt đầu. Ngô Thiên Thu tháo áo ra, nhằm trần nửa người, mồm lẩm bẩm: "Thật sự hy vọng lúc này có một em gái hiền từ tới an ủi tâm hồn anh. Em gái đó phải có một đôi mắt to, tròn xoe, mũi nhỏ nhắn, miệng xinh xinh và một gương mặt hoa đào... Sau đó rất tốt là bao gồm một khuôn mặt cười, chỉ việc cười một cái là anh ngất lịm, chẹp chẹp...". Lăng Họa vừa linh động bấm nút rầm rầm vừa trả lời không ngừng nghỉ: "Em còn tưởng anh mê thích mẫu con gái ngực đầy đặn húi D". "Thật ra ko phải." Anh thở dài: "Kiểu mà lại em nói chỉ khiến anh nổi thú tính thôi chứ không cần thấy thú vị". "Haizz, đái thư Rene à." nói về đây, NgôThiên Thu tự nhiên vứt lắp thêm game qua một bên, trực tiếp thừng nằm ngửa lưng ra thảm: "Em bảo một nửa của anh rốt cuộc bao giờ mới tới? Anh thiệt sự không muốn thường xuyên quan hệ nam nữ bừa bến bãi nữa, cũng ko muốn nhờ vào hai bàn tay mình nhằm sống qua ngày nữa. Anh mang lại em biết, chỉ việc cô gái kia xuất hiện, anh bảo vệ sẽ đựng hết mọi quan tâm đến nhắng nhít, ngày ngày làm cho nô bộc cho cô ấy không nên bảo". Kể từ bữa buổi tối hôm trước sau khi hai bạn họ chân thành khẳng định lại mối quan hệ của mình, cô cảm giác gã Ngô Thiên Thu này bắt đầu coi cô như 1 người chúng ta tâm giao giới tính nữ, bây giờ lại còn ban đầu lải nhải trọng điểm sự với cô hầu hết vướng mắc tình cảm, thiệt sự khiến cho cô yêu cầu có một chiếc nhìn khác với hình mẫu công tử đào hoa trước kia của anh ấy ấy. "Em gái đôi mắt to dễ thương của tôi đang ở đâu..." bên tai vẫn là những giờ lảm nhảm không xong của Ngô Thiên Thu. Xuyên suốt cả quá trình cô chỉ nhíu mày triệu tập vượt qua cửa ngõ đầu tiên, cuối cùng chịu không nổi bèn đá anh ấy một cú: "Đừng lảm nhảm nữa, mau qua tiến công một ván đi". Ngô Thiên Thu thở dài ngao ngán lật bạn ngồi dậy, chũm máy game play lên. Cô quay fan lại, nạm ly rượu lên nhấp một ngụm, nhưng tự nhiên nghe thấy tiếng di động cầm tay rung lên bần bật. Cầm điện thoại thông minh lên nhìn, cô bắt máy. "Chị Rene?" "Tôi đây." Lần này cô lập tức nhận thấy giọng đối phương: "Molly?". "Ừm." Giọng Molly lúc này nghe bỗng có chút sốt sắng: "Anh trai em gầy rồi ạ". Trái tim cô thắt lại, ngón tay vô thức cuộn lại: "... Anh ấy sao rồi?". "Hình như thể bị sốt. Em bảo anh ấy uống thuốc, anh ấy cũng không chịu, còn cấm đoán em gọi bác sỹ đến. Bây giờ quần áo thì chưa cố kỉnh đã nằm nằm ra giường, em có cảm giác anh ấy dịch khá nặng." Molly nói năng tất cả phần lộn xộn: "Chị Rene, chị rất có thể qua trên đây xem anh ấy nuốm nào không ạ? Anh ấy sốt mang lại hồ đồ vật rồi, mà vẫn còn đấy lẩm bẩm thương hiệu chị". Giọng nói lảnh lót của cô nhỏ nhắn từng câu từng chữ đập vào tai cô, nặng trĩu nề.

Xem thêm: Động Cơ Điện 1 Pha Là Gì? Cấu Tạo, Ứng Dụng Và Nguyên Lý Hoạt Động, Cách Lựa Chọn



Xem thêm: 4 Năm Là Bao Nhiêu Ngày, Giờ, Phút, Giây? 1 Quý Mấy Tháng 4 Năm Có Bao Nhiêu Ngày

Cô làm cho như không nghe thấy nhưng tất cả vẫn lọt được vào tai cô không sót chữ nào. Ngô Thiên Thu game play một lúc, phát hiện nay cô ko nói câu như thế nào bèn xoay đầu, ngay tức khắc thấy cô đang thay di động, nhíu mày biểu cảm khôn cùng nặng nề. "Sao vậy?" Anh ấy hỏi. Cô lắc đầu, quăng quật di hễ xuống rồi cố máy chơi game lên: "Không sao". Anh ấy nhìn cô một lúc: "Chase xẩy ra chuyện gì rồi?". Vừa nghe thấy cái brand name này, cô ngay thức thì vô thức nghiến răng, sử dụng sức ấn thật bạo dạn lên máy chơi game, làm cho như ko nghe thấy câu hỏi của anh ấy. Nhưng không ngờ một giây sau, Ngô Thiên Thu sẽ thẳng thừng tắt nguồn đồ vật đi. Màn hình bỗng chốc tối thui, cô quay trở lại nhìn anh ấy, không tin vào mắt mình. "Đi." Anh ấy mặc áo lên người: "Anh chuyển em tới đó". "Em không đi." Ngô Thiên Thu đứng nguyên trên chỗ, chú ý một mặt mặt nhợt nhạt của cô từ trên xuống: "Em gồm thể chọn cách không đi. Anh mang lại em biết, không ít người cả đời cũng không chạm chán được một người rất có thể khiến mình thấy phiền toái vậy đâu, nỗ lực là cứ sống tạm thời hết đời. Em đã chạm mặt được rồi, đã và đang đầu rơi tiết chảy mang đến tận ngày hôm nay, hà tất phải hèn yếu quay đầu quăng quật chạy ngay khi sắp chiến thắng như nắm này?". Cô cắn chặt răng, để máy game play xuống, trong ánh mắt chỉ toàn dằn vặt. "Lẽ nào em không muốn kéo người đàn ông này từ trên chín tầng mây xuống cả đời, để anh ta có tác dụng một phàm phu tục tử kề bên em ư?" trong giây lát Lăng Họa xem xét rất nhiều, khôn xiết nhiều. Cô suy nghĩ tới chuyện anh đã từng mặc áo ngủ bắt cô gọi sách cho nghe, anh từng tặng kèm tranh mang lại cô, nghĩ về tới chuyện anh mong muốn là người sau cuối chúc mừng sinh nhật cô, nghĩ về tới chuyện anh luôn hôn ngẫu nhiên không lý do, nghĩ về tới chuyện anh đã mặc áo nhân viên chuyển phân phát tới nhờ cất hộ quà, rứa mười một vỏ hộp quà xuất hiện thêm trước mắt cô với khuôn khía cạnh tiều tụy... Cô thật sự vô cùng ghét anh, cứ suy nghĩ tới tầm vóc tự tin đầy mình của anh ấy là lại thấy phiền, nghĩ về tới vẻ khía cạnh như ăn chắc mình của anh ý là lại nổi trận lôi đình... Người bọn ông đầy rẫy mưu tế bào này như một cái động không đáy, nhưng vì sao cứ yêu cầu là anh cơ chứ? "Bạn học tập Thiên Thu, mấy hôm nữa anh rất có thể lên giảng mặt đường nói về chuyện yêu đương rồi đấy." chẳng biết đã qua bao lâu, cô đứng dậy, khàn giọng nói: "Mấy lời dọa fan thì đầy rẫy, lừng khừng xấu hổ". Ngô Thiên Thu cười: "Đi thôi". *** bàn sinh hoạt Thiên Thu lúc còn bé dại tuổi hơn một chút rõ ràng. Thì đó, quãng lối đi phải mất khoảng 30 phút bị anh thu lại còn gần đầy mười lăm phút. Tới trước ô cửa Cù Khê Ngưng, cô lập tức thấy được Molly đứng ở bên dưới nhà, vẫn ngó đầu ra output nhìn trái nhìn phải. Cô vỗ vỗ cánh tay Ngô Thiên Thu rồi bước xuống xe. Ngô Thiên Thu cũng theo cô xuống xe, nhìn cô trở về phía Molly. "Chị Rene." Vừa phát hiện ra cô, Molly mau chóng đón đường: "Em đưa chị lên". Nói xong, Molly còn vẫy tay với Ngô Thiên Thu như vẫn cảm ơn vậy. Nhị người nhanh chóng đi thang đồ vật riêng lên tầng, cửa thang máy kêu "ding" một tiếng rồi nhảy mở, chính là phòng khách rộng lớn nhà họ. "Bố người mẹ em vẫn ở nước P, vào nhà không tồn tại ai." từ bây giờ Molly chỉ tay vào chống ngủ bên trái: "Anh em làm việc trong đó". Cô xoa đầu Molly, nữ tính nói: "Đừng lo lắng". "Chị mang lại là em hết lo rồi." Molly thở phào: "Chị còn hữu dụng hơn thuốc thang và bác sỹ nhiều". Lăng Họa nhảy cười, hôm nay cô đi về phía chống ngủ, xuất hiện ra. Bên trong không tất cả ai. Ít tuyệt nhất là cô chưa nhìn thấy ai trên giường, chiếc chăn trên giường bị lật ra. Kề bên tủ áo xống hay bàn thao tác cũng đều không tồn tại người. Cô nhíu mày, sẽ định quay đầu hỏi Molly thì phát hiện tại con nhỏ bé đã chuồn lẹ vào trong thang máy, mẫu cửa thang máy đang nhẹ nhàng khép lại trước khía cạnh cô. Trái tim cô chợt căng thẳng, cô tiến về phía phòng ngủ cá nhân thêm mấy bước. Trong phòng lặng yên tới độ không tồn tại một âm thanh nào. Tim cô bỗng đập thình thịch, từng tiếng dữ dội vọng vào tai. Phòng để ngủ của anh nối liền với một phòng tắm riêng biệt. Nghe phía bên trong phòng tắm ngoài ra có rượu cồn tĩnh. Cô bèn trở về phía đó, giơ tay lên gõ cửa, sau đó đẩy cửa bước vào. Một giây sau, cô sửng nóng hét lên, mau chóng bị fan ta sử dụng tay kéo thẳng vào trong. "Cù..." Cô bật ra được đúng một chữ rồi lập tức bị cù Khê dừng nuốt trọn các chữ còn lại. Nóng, một cơn nóng ở chỗ nào ùn ùn kéo tới. Cô bị anh ổn định hai tay, giơ cao đè chặt lên tường ngăn phòng tắm, bị anh giữ chặt cằm, hôn táo tợn mẽ, đầu lưỡi cũng bị anh giày vò đến đau đớn. Không biết đã qua bao lâu, sau cuối cô new dồn rất là đẩy anh ra, thịnh nộ nói: "... Anh điên gì vậy?!". Quay Khê ngưng cởi cho mấy cái cúc, áo sơ mi nhăn nhúm, hốc đôi mắt đỏ rực mang lại đáng sợ. Anh kịch liệt thở dốc, một tay vẫn còn đó sờ qua sờ lại bên trên eo cô, định luồn vào dưới váy cô. "Rốt cuộc anh có bị sốt giỏi không?" Cô tức bực giữ chặt tay anh, hững hờ hỏi. Anh ko lên tiếng, khá thở trái thực có phần nặng nề nề. Cô run sợ hướng về phía trán anh mới phát hiện và đúng là trán anh rất nóng: "Đã nóng rồi còn không nằm yên trên giường, anh trốn vào phòng tắm làm gì?". "Muốn nôn." Anh đựng giọng trầm khàn. "Sốt nặng nề vậy ko nôn thốc mửa tháo mới mẻ và lạ mắt đấy." Cô vẫn chưa nể khía cạnh anh, hy vọng kéo anh ra ngoài, đo nhiệt độ trước rồi tính sau tuy nhiên lại bị anh ghì chặt vào lòng, đè lên tường ra mức độ hôn mang hôn để. "Cù Khê Ngưng!" Cô hằn học đá anh vài ba cú, bắt đầu đẩy được người lũ ông đang trêu ghẹo nhả này ra: "Anh sốt mang đến hỏng não rồi à?". Anh thở dốc, đôi mắt sâu nhìn cô để ý rồi bất ngờ hỏi: "Em đã tới nhà đất của Ngô Thiên Thu?". Cô im lặng, hất tay anh thoát khỏi eo mình: "Anh thần thông quảng đại như vậy, có gì anh lừng chừng đâu". "Anh muốn nghe từ chính miệng em." mang lại dù hiện giờ đang bị bệnh, thì cảm giác áp lực toát ra từ chất giọng của anh vẫn còn đó tồn tại. "Đã tới." Cô quan sát thẳng vào đôi mắt anh, ko chút e sợ. Một lúc sau, cù Khê ngưng đang nhìn cô hốt nhiên nhếch môi cười. Anh giơ tay kéo váy của cô ý xuống, thật sự không khác gì kéo một mớ giẻ rách. Cô tận mắt nhìn thấy đầm bị anh thô tục ném xuống đất, kế tiếp bị anh xoay từ đầu đến chân ấn lên tường, quay lưng về phía mình. Hôm nay Lăng Họa mới thật sự hoảng, hại anh sốt cao mang lại độ bừng bừng nhu cầu, bèn ra sức vặn vẹo vẹo: "Tôi sắp đến tháng!". "Anh biết." Anh cởi sơ mi của chính mình ra, tháo dỡ thắt lưng, vùng ngực vạm vỡ lẽ áp lên sống lưng mịn màng của cô: "Chúng ta thử biện pháp khác". ~Hết chương 40~