cổ thiên nga

Bên ngoài căn nhà hát Nam Thành, ánh đèn sáng phản chiếu độ sáng bùng cháy rực rỡ.

Khán fake mặc dù là theo đòi group Hay là lên đường 1 mình đều cố gắng một tấm vé bên trên tay, bên trên in một mặt hàng chữ to lớn – Don Quixote

Bạn đang xem: cổ thiên nga

Đây là một trong trong mỗi kiệt tác tiêu biểu vượt trội và cũng chính là chương trình biểu diễn sau cuối vô trong năm này của vũ đoàn tía lê Nam Thành.

Cả khán đài chật kín không thể một khu vực trống rỗng, người theo dõi ai nấy đều dõi theo đòi với ánh nhìn lênh láng mong đợi.

Còn những vũ công hâu phương mùng sảnh khấu thời điểm này đang được siêu hồi vỏ hộp, lo ngại, biết từng nào loại xúc cảm cứ ùn ùn kéo cho tới.

Mạnh Ninh đi qua loại người vất vả vô hậu ngôi trường, gõ cửa ngõ một phòng ngủ, ló nguồn vào căn vặn thăm hỏi, “Các người mẫu mang lại căn vặn, Kim Hề căn nhà tôi đem ở trên đây không?”

Tiếng mỉm cười đùa ko hề tạm dừng, giọng ai bại chợt vang lên giữa phòng tiếng ồn ào, “Cô ấy đang được make up vô chống 108.”

“Ok.”

Mạnh Ninh khép cửa ngõ lại, tiếp cận chống 108.

“Kim Hề?”

Đẩy cửa ngõ đi ra, đập vô đôi mắt cô bé trước tiên đó là một tấm gương mập mạp và hình hình ảnh phản chiếu vô gương người nọ.

Gương mặt mày bại siêu xinh đẹp mắt, khi vắng lặng thì lạnh lùng xa cách cơ hội, khi mỉm cười lên hai con mắt lộng lẫy sáng sủa bừng lênh láng hấp dẫn.

Ngay cả ở một điểm quy tụ toàn là Hotgirl như vũ đoàn tía lê, thì cô vẫn là một trong khuôn mặt nổi trội.

Bất ngờ nhìn thấy Mạnh Ninh, Kim Hề căn vặn, “Sao cậu cho tới đây?”

Tuy nhị người đều nằm trong vũ đoàn tía lê Nam Thành, tuy nhiên Kim Hề là vũ công, còn Mạnh Ninh lại là nhạc công, chương trình biểu diễn ngày hôm nay ko cần thiết trình diễn tấu thẳng hiện tại ngôi trường.

Mạnh Ninh lần khu vực trống rỗng ngồi xuống, “Đây là phiên trình làng trước tiên của cậu, sao bản thân ko cho tới mang lại được?”

Mới dứt điều, giờ đưa tin nhắn kể từ điện thoại cảm ứng vang lên.

Kim Hề vừa phải há điện thoại cảm ứng tiếp tục bắt gặp lời nhắn tiên tiến nhất, chỉ nhị kể từ ngắn ngủi gọn gàng.

— Đang bận.

Ý là ko cho tới được ư?

Cô nhíu ngươi, vô đầu vô thức hiện thị vẻ mặt mày của những người nọ khi gõ đi ra nhị chữ này, nhị đôi mắt khá coi xuống, lạnh lùng ko chút biểu cảm.

Kim Hề cụp đôi mắt, mặt hàng mi nhiều năm bao phủ lên đường ánh nhìn dần dần đanh lại.

Một khi lâu sau, Mạnh Ninh lên giờ kéo cô trở lại thực bên trên.

“Ai nhắn tin tưởng nhưng mà khiến cho cậu rơi rụng cả hồn vậy?”

“Tin rác rưởi thôi.” Kim Hề đơm đặt ko chớp đôi mắt.

“Chặn số là được nhưng mà, sao trong cả tin tưởng rác rưởi nhưng mà cũng gọi cho tới thất thần vậy hả?”

“Cậu phát biểu chính đấy.”

Kim Hề gật đầu, lại há sườn chat lên, nhấn vào hình ảnh chân dung của đối phương, tại đoạn thiết đặt mặt mày góc cần màn hình hiển thị, chữ “xóa” red color ở bên dưới nằm trong hiện thị vô nằm trong dễ nhìn.

Xóa liên hệ?

Xác nhận.

Thao tác lênh láng trôi chảy, ko chút vì thế dự mặc dù chỉ là một trong giây.

Vừa xóa xong xuôi, nhị người toan tám chuyện thì phía bên ngoài lại sở hữu người gõ cửa ngõ.

“Sắp trình diễn rồi, mau đi ra thôi.”

Kim Hề bịa đặt điện thoại cảm ứng lên bàn, vực dậy bước ra phía bên ngoài.

Mạnh Ninh theo đòi sau, bên trên lối đi, cô bé khích lệ cô, “Tuy là phiên trước tiên lên sảnh khấu, tuy nhiên cầu cũng chớ vì vậy nhưng mà hồi vỏ hộp nhé.”

Kim Hề đáp lại, “Lần trước tiên bản thân lên sảnh khấu là khi sáu tuổi tác.”

Mạnh Ninh nghẹn họng, “Đây là phiên trước tiên cậu trình diễn tận nhà hát kịch Nam Thành.”

Kim Hề nhẹ dịu đáp lại, “Lúc tám tuổi tác tôi đã trình diễn ở trong nhà hát Nam Thành rồi.”

Mạnh Ninh, “…”

Cô nường trừng cô một chiếc sắc lẹm.

Đằng trước là quần thể sẵn sàng lên sảnh khấu, người không tồn tại phần trình diễn thì ko được vô.

Kim Hề trêu tiếp tục rồi thì giới hạn bước, hai con mắt cong lên như nhị vầng trăng, khuôn mặt vốn liếng tiếp tục xinh, giờ đây lại càng thêm thắt hấp dẫn bên dưới ánh đèn sáng sảnh khấu lờ mờ mờ ảo ảo.

Cô đáp, “Là phiên trước tiên bản thân múa solo.”

Dứt điều, Kim Hề rời lên đường tức thì.

Chiếc váy múa thực hiện tôn vinh dáng vẻ người yểu tướng điệu thướt buông tha của cô ý, vòng eo miếng mai như thể chỉ việc một tay tiếp tục hoàn toàn có thể ôm hoàn hảo lấy.

Sau tấm mùng, ánh đèn sáng đều được tắt không còn.

Trong quang cảnh tối om, cô đứng ở một phía sảnh khấu, trả sườn lưng về phía hậu ngôi trường, đầu hởi ngửa đi ra sau, ko thấy rõ bất kể cái gì, chỉ thấy từng 1 phần nhỏ của cái cổ thiên nga White như tuyết bại nổi lập cập vô tối tối.

Trong phút chốc.

Sân khấu kịch rớt vào tĩnh lặng, kể từ hậu ngôi trường cho tới khán đài, toàn bộ người xem đều nín thở, mong chờ âm thanh vang lên.

Cùng khi bại.

Trong chống để ý ở bên cạnh chống phẫu thuật của khoa Bỏng khám đa khoa số 1 thành phố Hồ Chí Minh, ko một ai lên giờ, ánh nhìn người xem đều triệu tập lên mùng hình ảnh nhỏ.

Đêm ni khoa Bỏng vừa phải tiêu thụ một người bệnh đem cường độ rộp vừa phải, tuy nhiên vì thế phần mặt mày cũng trở thành rộp nên ko thể há đôi mắt đi ra được, cần được đem sự liên minh đằm thắm khoa Bỏng và khoa Mắt, Mức độ cạnh tranh của ca phẫu thuật này siêu cao, vì vậy đem quá nhiều bác bỏ sĩ triệu tập lại vô chống để ý.

Ca phẫu thuật kéo dãn kể từ mươi một giờ trưa cho tới sáu giờ chiều. Phẫu thuật vừa phải kết đốc, người xem chính thức giải thể, đem người về căn nhà, đem người nối tiếp trực ca tối.

Giáo sư Lâm Lập Huân trở lại văn chống thì bất thần bắt gặp một người.

Ông soát lại lịch trực, xác nhận ko mang tên anh, “Sao vẫn ko Chịu về?”

Hạ Tư Hành vẫn còn đấy đang được coi tư liệu về cuộc phẫu thuật ban nãy, giọng điệu rét lùng tuy nhiên ko hề vô lễ, “Em ở lại gọi tư liệu một thời gian rồi về.”

“Trông vóc dáng này của cậu, tối ni ko bận gì à?”

Nghe thấy thế, Hạ Tư Hành ngước đầu lên.

Lâm Lập Huân lấy nhị tấm vé kể từ vào bên trong túi trả cho tới, “Đây là vé của học tập trò sư hình mẫu em tặng, thầy với bà ấy không tồn tại hào hứng với bao nhiêu chương trình biểu diễn này, đoán đám trẻ em tựa như những em hẳn là tiếp tục mến.”

Vừa hoặc Đỗ Tiểu Vũ ghé vô, nghe thế thì đựng giọng oán thù trách móc, “Giáo sư, sao vật gì đảm bảo chất lượng thầy cũng nhằm dành riêng cho bác bỏ sĩ Hạ không còn vậy?”

Lâm Lập Huân mỉm mỉm cười nhân hậu, “Vốn toan trả mang lại em, chống tôi chỉ đem từng em là đàn bà, tuy nhiên chẳng cần ngày hôm nay em cần trực sao?”

“Em biết GS đảm bảo chất lượng với em nhưng mà, tuy nhiên nhưng mà vé gì vậy thầy?”

“Biểu trình diễn múa tía lê.”

Xem thêm: truyện thế giới của tôi chỉ có anh ấy

“Vũ đoàn tía lê Nam Thành sao?” Đôi đôi mắt Đỗ Tiểu Vũ sáng sủa rực, “Vé của chương trình biểu diễn này khó khăn lần lắm bại thầy, thế nhưng mà thầy lại có!” Chợt, cô bé xịu vai, uể oải đáp, “… Nhưng em lại cần trực.”

Giáo sư Lâm mỉm mỉm cười, trả vé mang lại Hạ Tư Hành, “Em không tồn tại ca trực thì rủ các bạn lên đường coi lên đường.”

Hạ Tư Hành không sở hữu và nhận, “Cám ơn thầy, tuy nhiên ko cần thiết đâu ạ.”

Giáo sư Lâm nhíu ngươi, ông ko phẫn uất, chỉ thấy khó khăn hiểu, “Tôi lưu giữ em mang 1 đứa em gái mến múa tía lê nhưng mà, dễ thường là vì tôi già cả nên lưu giữ lầm?”

“Thầy ko lưu giữ lầm đâu.”

Hạ Tư Hành túa áo blouse White đi ra đem lên cánh tay, dáng vẻ người cao gầy nhom đứng yên ổn một hồi mặt mày cửa ngõ, toàn đằm thắm toát đi ra khá thở rét lùng, anh lạnh lùng lên giờ, “Cô ấy nằm trong vũ đoàn tía lê Nam Thành, vừa phải khéo ngày hôm nay cô ấy cũng xuất hiện vô chương trình biểu diễn này.”

Đỗ Tiểu Vũ ngớ người, “Bác sĩ Hạ đem em gái ư? Sao tôi ko thấy anh nhắc tới?”

Hạ Tư Hành khựng bước, body ẩn vô bóng tối, hai con mắt đượm tâm sự như hòa vô mùng tối, lại lóe lên sắc color cấm kỵ không có bất kì ai hoàn toàn có thể nhìn thấy.

Anh khẽ nhếch môi, “Không cần em ruột.”

Không lý giải thêm thắt gì, anh phát biểu câu này xong xuôi thì rời ngoài khám đa khoa.

Xuôi theo đòi giờ nhạc uyển chuyển, tất nhiên động tác kết đốc của vũ công, âm thanh cũng tạm dừng.

Im lặng vài ba giây, người coi cuống quýt hồi hồn sau mùng màn biểu diễn, giờ vỗ tay kéo dãn thiệt lâu vô căn nhà hát, người theo dõi xuất hiện bên trên hội ngôi trường đều đựng giờ tung hô chúc mừng cho 1 chương trình biểu diễn hoàn hảo.

Trong hậu ngôi trường, lại thêm 1 trận tung hô không giống.

Các vũ công theo gót bước xuống, phần múa solo của Kim Hề ở hâu phương nên trở lại đủng đỉnh rộng lớn người xem. Vũ công chính* vỗ vai cô, phân biệt vô nằm trong lý tưởng với phần màn biểu diễn của Kim Hề, lên giờ nhắn dò xét, “Lát nữa tất cả chúng ta tổ chức triển khai tiệc mừng công, cô thu xếp xong xuôi rồi cho tới nhé.”

*首席 Principal (ở Nga và châu Âu)/ Senior Principal (ở Mỹ) : Là những ngôi sao sáng của vũ đoàn, thông thường những Principal của những căn nhà hát rộng lớn là sao rộng lớn của chống và cả trái đất. Các vị này còn có lúc còn thực hiện guest artist ở những vũ đoàn không giống, tiếp cận đâu cũng khá được kính chào nhiệt tình. Nữ thông thường được đề bạt lên principal ở tầm 28-33 tuổi tác, phái nam thì sớm rộng lớn, tầm 23-28. Tất nhiên có không ít nước ngoài lệ, những vũ công quan trọng đặc biệt đảm bảo chất lượng thì lên sớm rộng lớn. (muavietnam.com)

Kim Hề, “Vâng ạ.”

Trò chuyện thêm thắt với vũ công chủ yếu vài ba câu, vừa phải trở lại đã biết thành Mạnh Ninh ôm chầm lấy, “Vũ công chủ yếu đang được ca tụng cậu chính không? Đúng ko, đúng không ạ hả?”

Xưa ni vũ công chủ yếu luôn luôn nghiêm chỉnh xung khắc, không nhiều lúc nào há điều ca tụng người không giống, Kim Hề lưu giữ lại đoạn hội thoại vừa phải nãy, gật đầu, “Chắc là thế.”

Hai người cùng với nhau quay trở lại, Mạnh Ninh vẫn còn đấy lâng lâng vị mùng trình trình diễn vừa phải nãy, cô bé như chợt lưu giữ đi ra điều gì bại, bỗng nhiên hạ giọng, “Trong hậu ngôi trường vừa phải xuất hiện tại một người con trai, siêu siêu đẹp mắt trai!”

“Đâu cần cậu ko gặp gỡ trai đẹp mắt lúc nào.”

“Không như là đâu.” Mạnh Ninh đáp, “Không những đẹp mắt trai, nhưng mà khí hóa học cũng rất khác người thông thường.”

Kim Hề khôi hài, “Thế thì như là gì?”

Mạnh Ninh nhíu ngươi, “Công tử kiêu ngạo.”

Ban đầu Kim Hề ko nhằm ý bao nhiêu, tuy nhiên khi nghe tới thấy cụm kể từ này, trong tâm chợt hình thành một người. Như cảm biến được, có một giây sau, cô tiếp tục bắt gặp người con trai đứng phía bên ngoài hiên chạy dài.

Quần áo của anh ý chỉ độc nhị white color và đen thui, quần âu đen thui ôm siết lấy song người mẫu chân dài, trước mặt mày người ngoài, anh luôn luôn lưu giữ thái phỏng rét lùng, tráng lệ cẩn trọng.

Khí hóa học tương tự những bông tuyết phía bên ngoài hành lang cửa số, rét thấu xương.

Mạnh Ninh đứng ở bên cạnh kéo tay Kim Hề, hạ thấp giọng hòng áp dụng sự khích động của tớ, “Chính là anh tao, siêu đẹp mắt trai”

Kim Hề, “Đúng là đẹp mắt trai thiệt.”

Mạnh Ninh, “Xông lên đi!”

Kim Hề, “…”

Mạnh Ninh coi cô, rồi lại coi người con trai cơ hội bại ko xa cách, “Chẳng lẽ cậu ko thấy anh tao loại gì rồi cũng đảm bảo chất lượng, chỉ tồn tại một điểm thiếu hụt sót đó là ở bên cạnh thiếu hụt một người nữ giới xinh xắn như cậu sao?”

Kim Hề hòn đảo đôi mắt, “Cậu cũng thấy anh ấy đẹp mắt trai nhưng mà, sao cậu ko xông lên?”

Mạnh Ninh tự nhủ đằm thắm biết phận, “Kiểu con trai thế này người thông thường ko thể kiểm soát được.” Cô nường bỗng nhiên thay đổi giọng, “Sao anh tao lại coi Châu Tranh? Không lẽ anh tao là các bạn trai của Châu Tranh?”

“Không cần đâu.” Kim Hề trực tiếp thừng không đồng ý.

Mạnh Ninh sững sờ, “Sao cậu biết?”

Kim Hề nhếch môi, “Vì anh ấy cho tới lần bản thân.”

Đúng thời điểm này, điện thoại cảm ứng của Mạnh Ninh chợt vang lên, tiết hóng hớt của cô bé cũng vì vậy nhưng mà bị dập tắt.

Sau khi Mạnh Ninh rời lên đường, ánh nhìn Kim Hề xoay quay về bên trên người Hạ Tư Hành.

Bốn đôi mắt coi nhau, ánh nhìn khẽ chạm nhau vô ko trung.

Kim Hề lên đường lướt qua chuyện người anh, Open phòng ngủ, lao vào.

Cô đựng giọng lênh láng nữ tính, “Chẳng cần anh bảo bận sao?”

Hạ Tư Hành theo đòi sau cô vô chống, thuận tay ngừng hoạt động lại.

Vì được giáo dục đảm bảo chất lượng, cho tới tư thế đứng cũng luôn luôn trực tiếp sườn lưng, anh đáp, “Hết bận rồi.”

Kim Hề coi anh qua chuyện gương, bỗng nhiên nghĩ về cho tới chuyện bản thân đơn phương ngăn anh thì ko ngoài chột dạ. Nhưng nom vóc dáng này của anh ý có vẻ như như vẫn chưa chắc chắn chuyện bản thân đã biết thành ngăn.

Kim Hề căn vặn, “Anh cho tới khi nào?”

Hạ Tư Hành, “Mười phút sau khoản thời gian nhắn tin tưởng mang lại em.”

Cô cố gắng điện thoại cảm ứng lên, căn vặn dò xét, “Vậy sao anh còn phát biểu bản thân bận, nhưng mà ko phát biểu trực tiếp là nữa anh tiếp tục đến?”

Hạ Tư Hành đứng bại, còn cô lại ngồi, anh kể từ bên trên cao coi xuống cô, hai con mắt đen thui rung rinh láy ko hề bao phủ lấp liếm xúc cảm phía bên trong, “Trước bại anh tiếp tục phát biểu là sẽ tới rồi, chuyện anh đồng ý với em đem lúc nào anh thất ước đâu?”

“Ồ.” Khóe môi cô ko kiềm được khẽ nhếch lên.

Nhờ lời nói này của anh ý, chút ko phấn khởi khi có được lời nhắn “Đang bận” lênh láng rét lùng bại sau cuối đang được xóa tinh khiết chỉ vô nháy đôi mắt.

Kim Hề lấy điện thoại cảm ứng đi ra, lôi anh thoát khỏi list ngăn.

Trong group chat của vũ đoàn, vũ công chủ yếu nhắn tin tưởng, trước tiên là ca tụng ngợi chương trình biểu diễn tối ni, tiếp sau đó bảo người xem thay cho trang bị xong xuôi thì cho tới tham gia tiệc mừng công. Cạnh bên dưới đem quá nhiều người vấn đáp lại, Kim Hề cũng nhắn lại, “Vâng”.

Vừa gửi tin nhắn nhắn lên đường, cô bịa đặt điện thoại cảm ứng xuống, lôi đi ra nhị cái váy kể từ vô vali, nhị tay cố gắng nhị cái váy ngoái đầu căn vặn Hạ Tư Hành.

“Váy này đẹp?”

“Cái này.”

Một cái là váy ngay tắp lự vị nhung black color, phỏng nhiều năm miễn chống lắm mới mẻ bao phủ đầy đủ phần đùi.

Một cái không giống là váy ngay tắp lự vị len black color, phần cổ áo chữ V, ôm sát eo, phô đi ra phần xương quai xanh rớt, chiều nhiều năm váy cho tới bắp chuối.

Hạ Tư Hành lựa chọn hình mẫu trước tiên.

Kim Hề vốn liếng đang được lăn tăn đằm thắm nhị hình mẫu váy, nghe anh phát biểu thế thì bịa đặt cái váy nhiều năm vô vali, cô căn vặn, “Sao anh lại lựa chọn cái váy này?”

Xem thêm: nam chủ luôn là quá mức phối hợp ta hủy đi hắn cp

Hạ Tư Hành đáp, “Dễ lột.”

Kim Hề, “…”

***
Hôm ni Valentine nên lên sàn chương 1 lên tặng người xem, vì thế là truyện mới mẻ khoét chưa xuất hiện chương trữ nên có thể tặng được một chương, của không nhiều lòng nhiều, chúc từng người dân có một bữa tối Valentine hạnh phúc nhé ❤ ❤ ❤