cô vợ thích bỏ trốn

“Không! Anh ko thể xử sự với em như thế! Là anh phụ em, là anh vứt rơi em lên đường cưới người phụ nữ giới không giống, em quen thuộc người không giống thì với gì sai? Đều là anh nợ em, vì sao lại xử sự với em như vậy??...”

Sở Khinh Vũ vứt ngoài tai, cho tới khi bước rời khỏi cho tới cửa ngõ rộng lớn thì ko nghe được câu nói. vấn đáp nữa, thay cho nhập này đó là những giờ xé vải vóc, giờ ư a thiệt kinh tởm.

Bạn đang xem: cô vợ thích bỏ trốn

Bước chân của hắn trĩu nặng, hắn ngồi bên trên xe pháo, gục nguồn vào vô lăng lái xe.

Hắn cảm nhận thấy mệt rũ rời.

Lúc này điện thoại thông minh sáng sủa lên, hắn coi lướt qua chuyện mới mẻ nhằm ý thấy những cuộc gọi nhỡ.

Từ người thực hiện tại đoạn Yến Lạc.

Yến Lạc.

Lúc này hắn mới mẻ ghi nhớ cho tới người bà xã này.

Người cơ, ngày cơ tận tình nài van hắn chớ vứt cô, chớ vứt con cái của nhị người.

Hắn nhảy cười cợt, nụ cười cợt còn khó khăn coi rộng lớn khóc.

Hắn lập cập rẩy chạy nhập screen, cởi khoá, hắn bấm gọi lại số máy cơ.

“Alo? Sở tổng!!! Phu nhân… sau thời điểm sinh đàn ông mang lại ngài, cô ấy vứt trốn rồi, nằm trong Chung Tư vứt trốn!”

Yến Lạc bị giam cầm nhốt nữa trong năm này, phía trên có lẽ rằng là thời cơ độc nhất sẽ được tự tại.

Ngày này ở đầu cuối cũng đang đi đến, Sở Khinh Vũ từng mong đợi cô bặt tăm ngoài cuộc sống bản thân, hắn chỉ việc người con.

Nhưng tích tắc này, hắn siết chặt điện thoại thông minh mà đến mức gần như là bẻ gãy nó.

Sau khi hớt tóc máy, hắn gọi mang lại trợ lý: “Tìm tung tích của phu nhân và thương hiệu Chung Tư khốn kiếp cơ tức thì lập tức!!! Bắt người thân của mình cho tới biệt thự cao cấp chủ yếu mang lại tôi!!!”

Biệt thự đó là biệt thự cao cấp hắn cấp cho mang lại Yến Lạc, trước cơ nhằm phân biệt với điểm này thì luôn luôn gọi như thế, trợ lý vừa vặn nghe ngay lập tức hợp tác thao tác làm việc.

Rõ ràng Sở Khinh Vũ phát biểu ko cần thiết cô, tuy rằng cô vứt trốn với dẫn theo dõi phụ thân u tách lên đường tuy nhiên ko ngờ có khả năng sẽ bị bắt lại tuy nhiên như thế.

Xem thêm: chồng à em không muốn phá sản

2 ngày, ko, gần đầy nhị ngày.

3 người thân chúng ta Yến và 4 người thân chúng ta Chung nằm trong chạy cho tới vùng núi bần hàn nhằm tạm thời trốn cũng vẫn bị săn lùng rời khỏi.

Có lẽ Sở Khinh Vũ phụ thuộc vào mối quan hệ với những người nhập phòng ban núi sông truy mò mẫm theo dõi tính danh của mình.

Trong phòng ngủ không xa lạ, giá rét, Yến Lạc vừa vặn cởi đôi mắt rời khỏi đang được lọt được vào tầm đôi mắt đen sì láy thâm thúy tun hút của Sở Khinh Vũ.

“Xin kính chào vk, xin chào em về căn nhà.”

Đồng tử cô teo rút lại.

Tối qua chuyện sau khi sử dụng bữa thì quý khách ngủ thiếp lên đường, có lẽ nào hắn dở trò nhập đồ vật ăn… hoặc là mối cung cấp nước?

“Anh ko yêu thương tôi, ko cần thiết tôi, vì sao vẫn mong muốn bắt tôi? Chúng tao ly thơm rồi tuy nhiên, tôi đã ký kết nhập đơn ly thơm rồi, anh ko có được sao? Cần tôi liên minh gì? Tôi chắc chắn tiếp tục phối hợp!!”

“Muốn nhanh gọn ly thơm với tôi nhằm cho tới với hắn? Một kẻ bần hàn nhát thô tục, thị giác của em với yếu tố gì sao? Móc rời khỏi cọ sạch sẽ rồi người sử dụng tiếp? Ha?”

Cô lập cập rẩy lùi lại thì chạm nhập trở thành chóng, trọn vẹn không hề lối trốn bay.

Sở Khinh Vũ hít thâm thúy một khá, rõ ràng hắn không tồn tại ý muốn lấy lên đường hai con mắt của cô ý.

“Đừng ngại, anh chỉ đùa thôi, làm thế nào anh nỡ thực hiện như thế chứ.”

Cô lập cập rẩy ko tề, thiệt xứng đáng thương!

Giọng phát biểu của hắn nữ tính mà đến mức khó khăn tin yêu, Yến Lạc với dự cảm tồi tàn, hắn điên rồi!

Quả nhiên một giây sau Sở Khinh Vũ nói: “Chạy trốn cho tới thành phố xa xăm như thế, với mỏi chân hoặc không? Mắt cá chân em sưng lên rồi này, thiệt khiến cho anh nhức lòng quá!! Vậy nên… “

Xem thêm: hầu môn độc phi

“Từ này em chớ thực hiện bản thân bị thương nữa dành được không? Tuỳ tiện lựa chọn một số lên đường. Đôi chân này về sau ko nên dùng nữa, em cũng ko cần mệt rũ rời chạy trốn!”

Hắn chỉ tay về phía bàn trà, bên trên cơ với can mộc rộng lớn, dao, súng.

Dùng nhằm phế truất song song chân của cô?