cuộc sống trà xanh của thái tử điện hạ

*Chương này còn có nội dung hình họa, nếu khách hàng ko thấy nội dung chương, sướng lòng nhảy cơ chế hiện tại hình hình họa của trình duyệt nhằm gọi.

134168.png

Bạn đang xem: cuộc sống trà xanh của thái tử điện hạ

“Tề đại phu vẫn sở hữu thất gia chưa?” Thẩm Hi Hòa chợt căn vặn.

Tạ Uẩn Hoài xưa ni tỉnh bơ nhưng mà nghe vậy cũng nên không thể tinh được, tuy nhiên chỉ phút chốc vẫn trấn tĩnh lại: “Bẩm quận chúa, đái dân không tồn tại địa điểm ở thắt chặt và cố định, một lòng nghiên cứu và phân tích hắn thuật, trong thời điểm tạm thời ko toan trở nên thân thiện.”

“Ta thấy Tề đại phu tướng tá mạo lối lối, lại sở hữu hắn thuật xuất bọn chúng, tài ăn rằng rộng lớn người, thực hiện tớ sinh lòng yêu thương quý người tài. Ta mong muốn dò thám gom Tề đại phu một côn trùng lộc duyên, mặt mày người dân có nhân tài như Tề đại phu phía trên thì chất lượng vượt lên trên.” Thẩm Hi Hòa đủng đỉnh rãi vực dậy, “Nhưng nếu như chỉ vị trí hướng của Tề đại phu ko nằm tại phía trên thì tớ cũng ko xay. Mấy cây mạn đà la ê là vì tớ sai người chuồn hái nhằm pha trộn mùi hương an thần, Tề đại phu ko cần thiết lo ngại, tớ biết loại hoa này còn có ứng dụng gì.”

“Được quận chúa yêu thương mến, đái dân kinh hãi hãi.” Tạ Uẩn Hoài rằng kinh hãi tuy nhiên giọng điệu vẫn thong dong, chẳng sở hữu chút thấp thỏm hoặc stress gì, “Nếu quận chúa không hề gì phân phó, đái dân van cáo kể từ.”

“Tề đại phu từng thấy Tiên Nhân Thao chưa?” Thẩm Hi Hòa ko mang lại hắn lùi rời khỏi và lại căn vặn tiếp.

“Tiên Nhân Thao?” Tạ Uẩn Hoài giật thột, nhíu ngươi rằng, “quận chúa, Tiên Nhân Thao là loại cây vô truyền thuyết, Bạch Đầu Ông rêu rao rằng mong muốn sử dụng Thoát Cốt Đan thay đổi lấy Tiên Nhân Thao rõ nét là mong muốn thực hiện khó khăn dễ dàng, quận chúa chớ nhằm bụng.”

Bạch Đầu Ông? Thẩm Hi Hòa từng nghe nói tới người này, ê là 1 trong quái quỷ nhân xuất sắc hắn thuật, sở hữu tay nghề ngỗng cao nhòng, tăm tích khó khăn dò thám, bao nhiêu trong năm này Thẩm Nhạc Sơn không ngừng nghỉ dò thám tìm kiếm người này nhằm trị triệu chứng bất túc mang lại Thẩm Hi Hòa.

Không ngờ cây Tiên Nhân Thao lại sở hữu tương quan cho tới Bạch Đầu Ông.

“Tề đại phu, tớ ko biết Thoát Cốt Đan là gì, đơn giản trước lúc bắt gặp Tề đại phu, tớ từng gọi về Tiên Nhân Thao vô sách, vậy nên mới mẻ căn vặn.” Thẩm Hi Hòa thản nhiên rằng, “Không biết Tề đại phu rất có thể giảng giải

về Thoát Cốt Đan mang lại tớ được không?”

sành bản thân lỡ điều, Tạ Uẩn Hoài sở hữu phần rầu rĩ, tuy nhiên hắn biết nếu như bản thân ko rằng thì vị quận chúa này cũng tiếp tục cho tất cả những người chuồn nghe ngóng nhưng mà thôi.

Thể là Tạ Uẩn Hoài nói: “Một mon trước…”

Một mon trước, quái quỷ nhân Bạch Đầu Ông tuyên phụ thân bản thân chuẩn bị bắt gặp đại nàn, phiên bản thân thiện lại không tồn tại môn sinh, học thức cả đời của hắn đều được biên chép lại trở nên sách, mặt khác hắn còn tồn tại một viên Thoát Cốt Đan vì thế hắn kỳ công nghiên cứu và phân tích, dung dịch này rất có thể gom người tớ bay bầu hoán cốt, nên mới mẻ mệnh danh là Thoát Cốt Đan.

Lúc lâm công cộng, hắn chỉ từ lại nhị khoản trang bị này là trân quý nhất, bèn tung tin tưởng ai tìm kiếm được Tiên Nhân Thao, gom hắn hoàn thiện một tâm nguyện thì hắn tiếp tục tặng nhị khoản trang bị ê cho tất cả những người ê, nếu như sớm mang đến, hắn còn rất có thể tự động tôi chỉ dạy dỗ hắn lý cho tất cả những người ê vô một nhị mon.

Đây cũng đó là chuyện náo động giang hồ nước dạo bước mới đây, Thẩm Hi Hòa là con cái ngôi nhà quyền quý và cao sang, đương nhiên ko lên tiếng tức vùng giang hồ nước.

Thẩm Hi Hòa lẳng lặng coi khóm hoa bên phía ngoài đình, hoa cúc đang được nở rực. Tạ Uẩn Hoài đợi một thời gian ko thấy nường sở hữu vướng mắc gì không giống bèn thực hiện lễ cáo lùi, khi cù chuồn, ống ống tay áo hắn cất cánh phất phới, sắc xanh lơ như mực phiêu đãng vô dông tố, bước tiến nhẹ dịu, vững vàng vàng nhưng mà thong dong

Xem thêm: một nửa yêu thương một nửa cuộc đời

“Đầu cành thà Chịu đựng ôm mùi hương bị tiêu diệt,

Chẳng rụng vô vào dông tố bắc nào là.”*

(*) Trích bài xích thơ “Hoa cúc” của Trịnh Tư Tiểu, phiên bản dịch của Trần Trọng San

Qua lớp rèm tung cất cánh vô dông tố, Thẩm Hi Hòa ngước đôi mắt coi bám theo bóng hình ê khuất dần dần sau khúc ngoặt bên trên hiên nhà.

Tạ Uẩn Hoài giống như hoa cúc, ko tục tằn, ko diễm kiều, ko phỉnh hót, cũng ko Chịu đựng khuất phục ai.

Hắn là kẻ thứ nhất dám đối đầu với quyền thế, túa quăng quật lớp áo gấm quý phái, kể từ quăng quật dòng họ vàng son rực rỡ tỏa nắng, ko màng phú quý vinh hoa, đồng ý ăn cơm trắng rau xanh dưa, ấy vậy nhưng mà vẫn cao quý ko nhiễm vết mờ do bụi trần.

“Chậc, lối đường kính trắng là thiên kim của Tây Bắc vương vãi và lại nhằm đôi mắt hạng phàm phu tục tử này, cần thiết trau dồi ánh nhìn mới mẻ được!” Một tiếng nói tai ngược, sở hữu phần khinh thường thông thường vang lên sau sống lưng nường, cơ hội ê ko xa cách.

Thẩm Hi Hòa trở về thì thấy Tiêu Trường Doanh đang được gắng gượng gạo tựa vô trụ cột bên trên hiên nhà nhằm tại vị, sắc mặt mày hắn tái ngắt nhợt, rõ nét vẫn tồn tại đặc biệt yếu hèn, hai con mắt phượng hẹp lâu năm vô tựa hồ ly tinh coi Thẩm Hi Hòa chòng chọc, vừa vặn kiêu ngạo vừa vặn như dò thám xét.

Nha trả đứng cạnh hắn mặt mày tái ngắt xanh lơ, coi rời khỏi nhị người đang đi đến được một khi lâu tuy nhiên bị hắn rời khỏi mệnh lệnh ko được lên giờ, đầu nường tớ cúi gằm, body lập cập rẩy vì thế kinh hãi bị trách cứ tội.

“Xem rời khỏi vương vãi gia phục hồi rồi nhỉ.” Thẩm Hi Hòa nhận định rằng vẫn rất có thể hé mồm châm chọc người không giống thì Liệt vương vãi năng lượng điện hạ không hề yếu tố gì nữa, ngoài các việc sắc mặt mày tương đối tầm thường vì thế tổn thất ngày tiết nhiều, “Vậy thần phái nữ rất có thể yên ổn tâm uỷ thác vương vãi gia mang lại demo sử được rồi.”

“Ngươi rằng gì cơ?” Thị phái nữ toàn nâng hắn tuy nhiên bị Tiêu Trường Doanh gạt phắt, cho dù mới mẻ tỉnh dậy, thủ công hãy còn bủn nhủn, chỗ bị thương vẫn tồn tại nhức tuy nhiên hắn ko bận tâm nhưng mà cứ thế sải bước vào trước mặt

Thẩm Hi Hòa. Tuy hẳn mới mẻ mươi bảy, còn nường mươi tứ, tuy nhiên hắn vẫn cao hơn nữa nường một chiếc đầu, rất có thể coi nường kể từ bên trên cao, “Ngươi mong muốn uỷ thác phiên bản vương vãi mang lại demo sử”

“Đương nhiên, vương vãi gia là nam nhi, lại là kẻ ngoài, thần phái nữ ko cập kê, ko xuất giá chỉ, trong ngày hôm qua là vì tình hình nguy cấp cung cấp nên mới mẻ châm chước chuyện lễ nghĩa.” Thẩm Hi Hòa điềm nhiên, “Nay vương vãi gia không hề nguy hại cho tới tính mạng của con người, thần phái nữ nên rời đồn đại mới mẻ nên.”

Nói cho tới phía trên, Thẩm Hi Hòa khẽ cúi kính chào, toan cù sống lưng chuồn thì bị Tiêu Trường Doanh ở lấy cổ tay, ánh nhìn bén ngót: “Thẩm Hi Hòa, cô mong muốn lạt mượt buộc chặt chứ gì? Bản vương vãi bị truy sát xuyên suốt dọc lối kể từ Quảng Lăng cho tới phía trên, ngay lập tức khi nguy cấp ngập lại bắt gặp cô, chớ rằng với phiên bản vương vãi đó là vô tình nhé. Bây giờ chào bán vương vãi Chịu đựng ơn cứu vớt mạng của cô ý, nằm trong cô ở công cộng sớm sớm chiều chiều quả thật cô ước muốn, cô còn vờ vịt giá chỉ vịt nữa cơ à?”

Thẩm Hi Hòa coi Tiêu Trường Doanh đẫy thương hại: “Vương gia à, ngài thiệt xứng đáng thương, vì thế sinh rời khỏi vô ngôi nhà nhằm vương vãi nên trở nên rời khỏi nhiều nghi ngại, cho tới ân nhân cũng nên ngừa. Có điều vương vãi gia vẫn quên, nếu như ngài ko ném ngọc bội của tớ cho tới trước mặt mày thần phái nữ thần phái nữ nghi ngại giờ đây vương vãi gia đã và đang được siêu bay rồi.”

Xem thêm: là anh yêu thầm trước truyện

Thẩm Hi Hòa ngừng một khi rồi rằng tiếp, giọng điệu nhẹ dịu, tương đối thở phảng phất mùi hương hoa lan, “Thần phái nữ ko quan ngại rằng với vương vãi tăng thêm quả tình thần phái nữ vẫn sớm biết thân thiện phận của ngài tuy nhiên không thích cứu vớt. Trước khi rời Tây Bắc, thần phái nữ vẫn ghi lưu giữ chân dung chư vị hoàng tử, người nào cũng biết vì thế sao thần phái nữ lại cho tới Kinh trở nên, tuy nhiên kể từ Thái tử năng lượng điện hạ cho tới Thập nhị hoàng tử vị tuổi tác với thần phái nữ sở hữu tứ vị năng lượng điện hạ chưa xuất hiện chủ yếu thể, nhờ vào đầu thần phái nữ nên quý trọng ngài? Vương gia chớ tự động Review phiên bản thân thiện trái ngược cao.”

“Xét về thân thiện phận cao quý, ngài ko vị Thái tử năng lượng điện hạ, xét về sủng ái, ngài ko vị Chiêu vương vãi năng lượng điện hạ, xét về tính chất tình, ngài ko vị Cảnh vương vãi năng lượng điện hạ, xét trật tự rộng lớn nhỏ, ngài cũng đứng sau Tín vương vãi năng lượng điện hạ” Hình ảnh đôi mắt Thẩm Hi Hòa đặc biệt điềm đạm, nường phản hồi về những hoàng tử đương triều như thể phản hồi một khoản sản phẩm, ko hề nhằm ý trán Tiêu Trường Doanh vẫn nổi gân xanh lơ, “Điểm rộng lớn người có một không hai của ngài là thanh danh bê bối, ngài rằng coi, sao thần phái nữ nên tiếp cận ngài chứ?”

Liệt vương vãi Tiêu Trường Doanh, đàn ông loại chín của Hữu Ninh nhằm, tính giá như lửa, nổi tiếng tai ngược từng cả Kinh trở nên, là lếu thể ma mãnh vương vãi nhưng mà ai ở Kinh trở nên mong muốn rời mặt mày.
Bạn đang được gọi truyện bên trên NetTruyen.com.vn