đầu anh lại xanh rồi

                                    
                                              

Hạ nhân của Kỷ phủ thấy Kỷ lão gia ôm một rương nhỏ ngân phiếu tiếp cận chuồn lùi nhập chống của nường thiếp thất lạc tê liệt một canh giờ.

Kỷ Hằng táy máy những kệ nhập chống Diệp Tô.

Bạn đang xem: đầu anh lại xanh rồi

"Cái chén vì chưng ngọc lưu ly tráng men xanh rớt đâu?"

Cái chén tự năm trước đó hắn chuồn Tô Châu đem về, bên trên đàng coi coi cảnh giác kinh hồn bị va vấp chạm làm vỡ tung thất lạc. Cái chén lưu ly nhưng mà e rằng nhập cung cũng sẽ không còn tìm kiếm ra kiểu này đẹp mắt và tinh nghịch xảo rộng lớn nó, kiểu chén vì chưng ngọc lưu ly nhưng mà hắn đem mang lại Diệp Tô, đang được mất tích rồi.

Lúc Diệp Tô có được chén lưu ly rõ nét là mừng rỡ như đóa hoa nhỏ vậy, không còn ôm rồi lại hít hắn, một câu nhị câu đều là lão gia đảm bảo chất lượng với thiếp nhất.

Tiểu nha đầu cận thân thiết của Diệp Tô thom thóp lo ngại kinh hồn trả lời: "Bẩm lão gia, rứa, rứa rồi."

Kỷ Hằng ngừng bước.

Tiểu nha đầu lại ấp úng: "Cũng ko biết là ai đem mang lại Diệp di nương, sau thời điểm nường ấy mang về thì thưa kiểu chén ấy coi xấu xí tương tự như kiểu bô, tuy nhiên vật tư thực hiện rời khỏi cũng đều có giá chỉ. Sau khi có được bao nhiêu ngày thì bảo bọn nô tỳ đưa ra phủ nhằm rứa, vốn liếng dĩ nhận định rằng sẽ không còn được một trăm lượng bạc, ngờ đâu rứa được phụ vương trăm lượng, Diệp di nương còn hạnh phúc một trận nữa."

Kỷ Hằng nhếch mồm, hắn cảm nhận thấy nhập khung người bản thân đem gì tê liệt đang được vỡ rất ít xoảng, bọn chúng phù hợp với domain authority thịt rồi vỡ trở nên nhiều miếng vụn, một cơn dông thổi qua quýt thực hiện bọn chúng rải rác rưởi mọi nơi, tạo nên gân máu cũng nhức.

Chén lưu ly trong cả phụ vương vạn lượng bạc cũng ko mua sắm được, vậy nhưng mà bị nường chuồn rứa với giá chỉ phụ vương trăm lượng?

Còn... hạnh phúc một trận nữa?"

Tiểu nha đầu mua sắm với giá chỉ sáu lượng bạc, hắn lại tự động tay dạy dỗ nường, vậy nhưng mà nường lại ko biết coi mặt hàng. Vì vậy bên dưới ánh nhìn của nường, những loại hắn chỉ đem cho từng bản thân nường, cũng chỉ có mức giá xấp xỉ một trăm lượng bạc thôi ư?

Kỷ Hằng cảm nhận thấy kiểu rương ngân phiếu bản thân đang được ôm tê liệt nhịn nhường như đang được phanh mồm cười cợt nhạo hắn tự động bản thân nhiều tình.

"Tôi đang được sớm trữ thật nhiều bạc, nửa đời sau cũng ko cần thiết anh nuôi!"

"Tôi biết anh coi tôi như số vật đùa, anh chớ nhận định rằng tôi là người ngốc, từng chuyến thực hiện tôi khóc lại đem mang lại tôi nhị số vật, xì, ai khan hiếm kỳ lạ bao nhiêu loại tê liệt chứ."

Từng câu từng chữ của nường nhập mơ tương tự như câu thần chú cứ luẩn quẩn mặt mày tai, nhập đầu hắn.

Điêu ngoa, linh động, và.. sống động, tương tự như người nhập mơ mới nhất thiệt sự là Diệp Tô, ko cần người trước tê liệt bày rời khỏi khuôn mặt mày tươi tỉnh cười cợt và nước đôi mắt trước mặt mày hắn.

Cái rương nhỏ đựng ngân phiếu bị nện mạnh xuống sàn căn nhà, những tấm ngân phiếu tỏa nắng sắc tố nhẹ dịu cất cánh lên ko trung, tiếp sau đó toàn cỗ bị rơi xuống tương tự như lá rụng.

Dù nường đem đưa vào khe khu đất hắn cũng cần moi nường lên, nhằm nường ngoan ngoãn ngoãn ở trước mặt mày hắn, tu sửa những loại đang được vỡ nhừ nhập hắn từng chút một.

Kỷ Hằng tự động bản thân rời khỏi trận thám thính tìm tòi vài ba ngày.

Xem thêm: được gặp lại em

Nơi sau cuối Diệp Tô chuồn nhưng mà nha đầu thưa là miếu Vân Sơn. Kỷ Hằng dạt dẹo cho tới miếu Vân Sơn, kể từ mồm trụ trì miếu chiếm được manh ông tơ, ông ấy thưa phái nữ thí công ty tê liệt rất rất phóng khoáng, quyên một vài lượng rộng lớn bạc và nhang đèn.

Cái gì nhưng mà phóng khoáng với ko phóng khoáng, Kỷ Hằng chuồn dọc từ đàng núi đem rào chắn vừa vặn cao vừa vặn Chắn chắn nhằm xuống núi, toàn bộ tất cả của nường, bao hàm nguyên con người nường, trước tê liệt là của Kỷ gia, sau thời điểm gả mang lại hắn thìa là của hắn.

Tùy tùng theo dõi chất vấn Kỷ Hằng đem kỹ năng Diệp di nương kể từ tuyến phố này té xuống vách núi hay là không.

Kỷ Hằng vừa vặn nghe Diệp Tô té xuống vách núi thì kinh kinh hồn, tuy nhiên lại coi rào chắn cao cho tới eo bản thân thì hắn vô hiệu kỹ năng này. Tuy rằng trí nhớ Diệp Tô ko được lanh lợi, trong cả năm tê liệt nhằm nường tự động ghi chép thương hiệu bản thân hắn đang được cần dạy dỗ rất rất lâu, tuy nhiên hẳn là sẽ không còn ngu ngốc cho tới trình độ chuyên môn này. Nếu rào chắn cao vì vậy nhưng mà cũng hoàn toàn có thể té xuống được, vậy cho dù trước khi bọn buôn người tê liệt đem cung cấp lỗ vốn liếng sáu lượng bạc thì Kỷ gia cũng sẽ không còn mua sắm nường.

Kỷ Hằng lại vất vả tìm kiếm ra nhà đất của người cô cô năm này đã cung cấp Diệp Tô.

Kinh trở nên có tiếng là điểm lếu láo loàn, kỹ phái nữ trét son phấn dày cả tấc bên trên mặt mày White trợn thám thính khách hàng, trẻ con con cái ríu rít vây lại ngậm cây kẹo hàng không biết nhặt kể từ đâu, bao nhiêu thương hiệu tửu quỷ nốc say không hề biết gì lảo hòn đảo té nhập móng tường. Kỷ Hằng chuồn không còn tuyến phố cũng không tồn tại một kỹ phái nữ này dám mách bảo, nguyên do rất rất giản dị, coi nhập phẩm hóa học tướng mạo mạo của những người này, vừa vặn đứng bên trên phố chắc chắn là sẽ sở hữu được những cô nương mái ấm gia đình khoan thai xếp mặt hàng, người trước té xuống thì người sau tiếp tục đứng lên, này rất cần phải chạy cho tới điểm dơ dơ này nhằm thám thính nụ cười chứ.

Kỷ Hằng đứng yên lặng, một tùy tùng gõ gõ lên ô cửa bám một tấm mỡ dày, cửa ngõ ko khóa, cửa ngõ bị đẩy rời khỏi vang lên giờ ẽo ẹt.

Kỷ Hằng coi căn chống tối tăm đem chút tự dự vẫn phi vào.

"Ai!" Giọng phái nữ khàn khàn kể từ bóng tối truyền rời khỏi, tiếp nối là một trong phụ nhân đem toàn thân bậm bạp bước rời khỏi, phụ nhân khoác ăn mặc quần áo nông cạn, cánh trắng tay bóng lòi ra ngoài, domain authority mặt mày White bệch, mặt mày mũi lấm tấm đốm như phân tử mè, tóc vừa vặn coi đang được biết là nhiều ngày ko gội, bọn chúng xệp lại trở nên từng lọn, dầu mỡ giàn giụa domain authority đầu.

Kỷ Hằng tức tốc nhíu ngươi, bao nhiêu thời nay hắn thiệt sự thám thính tìm tòi mà đến mức đem chút si ngốc, hắn đang được lật tung những điểm rộng lớn bé xíu từng kinh trở nên và vùng ngoại thành, cho tới đàng nằm trong mới nhất chạy cho tới điểm này.

Sao Diệp Tô hoàn toàn có thể về bên thám thính người cô cô này, cho dù nường đem rét đầu tức thời gạt bỏ việc bản thân bị cung cấp, tuy nhiên chỉ việc coi kiểu dạng này sao lại hoàn toàn có thể ko ngoan ngoãn ngoãn về bên Kỷ phủ.

Hơn nữa ở nhập mơ, tầm vóc của Diệp Tô rất tuyệt.

Đột nhiên hắn đem trực quan, tầm vóc nhập mơ của Diệp Tô đó là tầm vóc hiện nay của nường.

"Ngươi là ai?" Cô cô của Diệp Tô vừa vặn giơ ngón út ít lên xỉa răng vừa vặn chất vấn phái nam nhân tự ý xông vào trong nhà bản thân.

Kỷ Hằng ngửi thấy mùi vị tanh trừng trị rời khỏi ngay lập tức mong muốn xoay đầu ra đi, tuy nhiên đang được lỡ cho tới rồi đành thuận mồm chất vấn một câu: "Bà đem còn lưu giữ Diệp Tô không?"

"Diệp Tô?" Cô cô của Diệp Tô cảm nhận thấy cái brand name này khá không xa lạ, tuy nhiên điều thú vị bà tao rộng lớn đó là tiếng nói tươi tắn, trầm thấp và giàn giụa kể từ tính của những người phái nam nhân trước mặt mày, không giống một trời một vực đối với thương hiệu phái nam nhân ngập nhập rượu.

Xem thêm: lâm miên miên

Bà tao bước quý phái một phía nhị bước, nương theo dõi khả năng chiếu sáng mặt mày trời hắt nhập căn chống để xem rõ ràng mặt mày phái nam nhân đứng nhập căn nhà.

Đôi đôi mắt bà tao tức tốc sáng sủa ngời, ko biết kể từ đâu kéo ra một chiếc ghế dựa đem nệm vì chưng vải vóc phụ vương.

"Ây domain authority, đó là công tử căn nhà ai vậy, mau tiếp đây ngồi chuồn."