Đọc Truyện Một Phút Lên Tiên

     

Từ trước đến nay Bạch Diệc Phi trước đó chưa từng nhìn thấy Diệp Hoan cuồng loạn như vậy, anh nhất định yêu cầu cẩn thận ứng phó, ko thể khiến cho tình hình vượt quá tầm kiểm soát.Tất cả mọi fan đều di chuyển, bọn họ tài xế tiến về phía lối đi ra ngoài đường cao tốc, chỉ tất cả mình Bạch Diệc Phi đi tới gian chống của Diệp Ngải.Diệp Ngải vẫn ngồi phụ thuộc vào đầu giường, cô ta ngẩn người nhìn châm bẩm vào một điểm nào đó bên phía trong gian phòng.Bạch Diệc Phi bước vào, anh còn chưa kịp nói chuyện thì Diệp Ngải đã chú ý sang, sau đó bối rối nói: “Tôi lưu giữ ra rồi”.Bạch Diệc Phi yên ổn lặng, anh rót một chén bát nước cho Diệp Ngải.Diệp Ngải chuyển tay nhận lấy, nhưng không tồn tại uống mà chỉ cố kỉnh ở trong tay, trong thâm tâm cô ta vẫn còn lo ngại nói: “Phạm quang Minh chết rồi, đầu ông ta rơi xuống khía cạnh đất…”Diệp Ngải nói: “Chính Phạm quang Minh đã tấn công tôi chết giả xỉu, kế tiếp đưa tôi lên lầu hai, thời gian tôi tỉnh lại đã bị trói ở trên ghế, ở bên phía trong gian chống còn có tiếng nhạc nghe rất chói tai, âm thanh còn lớn rộng cả tạp âm của cửa hàng bar".“Ông ta còn vẫn hít thuốc phiện, tôi khôn cùng sợ hãi, chỉ rất có thể dùng anh trai để dọa ông ta, dẫu vậy mà ông ta cũng không sợ hãi anh trai tôi".“Ông ta nói anh ấy chỉ cần một con chó bị nhà họ Diệp quăng quật bỏ, anh Diệp Hoan chả dám ho he gì, ông ta còn nói cô cả vẫn đến tỉnh Bắc Hải, cô cả mong xử lý anh Diệp Hoan”.“Ông ta mong cưỡng hiếp tôi, tôi đã bị trói chặt nên không có cách như thế nào phản phòng lại”.“Sau đó…đầu ông ta rơi xuống chân tôi…tôi…”Nói đến đoạn cuối thì vẻ mặt Diệp Ngải vô cùng hoảng sợ, rất có thể tưởng tượng cảnh tượng cơ hội đó khiếp khủng cho thế nào, sau đó Diệp Ngải trực tiếp bị dọa cho sợ hãi ngất đi. Sau thời điểm Bạch Diệc Phi nghe chấm dứt thì khẽ nhíu mày, anh hỏi: “Vậy cô có nhìn thấy tướng tá mạo của người đó không?”Diệp Ngải lắc đầu, cô ta hết sức hoảng sợ, vào đầu hiện tại lên cam kết ức rõ ràng của hôm qua, chỉ cần nghĩ lại sẽ nhanh chóng sợ hãi run rẩy: “Tôi... Ko thấy rõ, bạn đó...


Bạn đang xem: đọc truyện một phút lên tiên


Xem thêm: Bán Đảo Đông Dương Bao Gồm Những Nước Nào ? Những Nước Nào Tạo Nên Đông Dương


Xem thêm: Kỹ Thuật Trồng Và Cách Trồng Đậu Que Trong Chậu Năng Suất Cao, Ít Sâu Bệnh


Treo mặt nạ".Bạch Diệc Phi thấy vậy thì vỗ vai yên ủi cô ta: “Đừng sợ, không sao rồi".Diệp Ngải chú ý về phía Bạch Diệc Phi, trong mắt cô ta hiện lên vẻ bối rối và lo lắng.Cho dù trước đây Diệp Ngải mạnh mẽ và kiêu ngạo cỡ nào, nhưng hiện nay cô ta cũng chẳng khác gì một cô gái nhỏ bị ăn hiếp sợ cả.Bạch Diệc Phi thong thả nói: “Hôm qua sau thời điểm tôi rời tiệm bar ko bao lâu thì đã quay trở lại thành phố Thiên Bắc, sau này mới phát hiện tại có người đưa cô đến chỗ tôi".“Tôi nghĩ người kia muốn kích động mâu thuẫn giữa tôi và anh cô, để hai người công ty chúng tôi đánh nhau đến nấc kẻ sống ta chết".“Nhưng… bây chừ khi suy nghĩ lại một ít thì hình như có chút không đúng, nếu cố chẳng phải giết chết cô rồi giao lại mang lại tôi sẽ kết quả hơn sao?”Bạch Diệc Phi càng suy nghĩ càng cảm thấy không đam mê hợp, chuyện này xem ra cũng không đối kháng giản như bề ngoài.Dù sao Diệp Ngải vẫn chưa chết, sau khi tỉnh lại chắc chắn sẽ nói mang đến Diệp Hoan biết chuyện này chưa phải do Bạch Diệc Phi làm.Diệp Hoan nghe thấy thay thì cũng sẽ không gây phiền phức mang lại Bạch Diệc Phi nữa, vậy thì mục đích của việc này là gì?Bây giờ Bạch Diệc Phi không có nhiều thời gian để suy nghĩ, anh chỉ nói: “Bây giờ họ phải đi gặp gỡ anh trai cô, dẫu vậy mà nếu tôi không bảo cô đi ra ngoài thì cô nhất định ko được đi ra!”Diệp Ngải gật đầu.Bạch Diệc Phi trong thời điểm tạm thời không biết ý đồ của người bên phía trong bóng tối kia là gì, cần anh chỉ rất có thể đi một bước tính một bước.Bạch Diệc Phi bảo Diệp Ngải đi nuốm quần áo, sau đó đèo Diệp Ngải đi đến lối đi ra ngoài đường cao tốc.Trên lối đi Bạch Diệc Phi vẫn lo lắng, anh gọi điện thoại thông minh cho Sa Phi Dương: “Tiền bối, bên phía Từ Lãng còn nhiều phiền phức, mong ông đon đả nhiều hơn".“Yên tâm, cứ giao đến tôi đi", Sa Phi Dương nói.Sau lúc Bạch Diệc Phi cúp điện thoại thì đùng một phát trong lòng cảm thấy bất an, mí mắt cũng ko ngừng giật giật, một loại dự cảm không giỏi đang dần dần ập đến.Đột nhiên anh lưu giữ đến cái tối mà Tần Hoa xảy ra chuyện, trọng tâm trạng lúc ấy của anh cũng ko tập trung được.Trong lòng anh đột nhiên nghĩ đến Tần Hoa, phải ghi nhận rằng hôm chính là hôn lễ của Tần Hoa, nhưng bất ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.Mà hiện thời Từ Lãng cũng chuẩn bị kết hôn thuộc Dương Xảo, chuyện này sao lại giống nhau như vậy chứ!Do suy nghĩ quá xuất thần phải suýt chút nữa anh đã tông thẳng vào đuôi của một chiếc xe, như mong muốn Bạch Diệc Phi kịp thời tỉnh táo, đạp phanh lại yêu cầu mới không tồn tại việc gì xẩy ra cả.Lúc đầu sắc mặt của Diệp Ngải dường như không tốt, tuy vậy lần này càng tệ hơn, gần như white bệch, cô ta quan sát về phía Bạch Diệc Phi: “Anh làm sao vậy?”Bạch Diệc Phi lắc đầu: “Không bao gồm chuyện gì".Nói dứt thì anh lấy ra một chiếc mũ lưỡi trai từ sau chiếc ghế đưa mang lại Diệp Ngải, anh dặn dò: “Nhớ kỹ, nếu tôi ko bảo cô đi ra, thì tuyệt đối đừng đi ra”.Diệp Ngải chấp nhận lần nữa.Bạch Diệc Phi đi tới nơi cách đường cao tốc không xa thì giới hạn lại, tại chỗ này đã có hơn mấy chục loại xe đỗ sẵn, gần như xe này gần như là của Bạch Diệc Phi.Diệp Ngải bắt gặp những xe pháo này và không ít người dân như vậy thì có chút lo lắng bối rối: “Anh mang đa số người như vậy, định chiến tranh với anh trai tôi sao?”Bạch Diệc Phi rún vai nói: “Việc này còn phải lưu ý anh cô nữa".Lúc này trên tuyến đường cao tốc lần lượt có nhị mươi cái xe đi ngang qua trạm thu phí, trên xe bên cạnh đó có dán chữ hỉ, giống như đi cùng đội ngũ đón dâu.Bạch Diệc Phi nhìn thấy cảnh này thì nói: “Chờ đến lúc Từ Lãng kết hôn thì tôi cũng sẽ làm như vậy”.Diệp Ngải không hiểu nhiều nhìn chăm bẳm Bạch Diệc Phi.Một lúc sau, hai mươi chiếc xe dừng lại sinh sống phía đối diện Bạch Diệc Phi, không dừng lại cũng không tồn tại cách nào, bởi vì xe của Trần Ngạo Kiều đã chắn trước bé đường.Diệp Hoan bước ra khỏi loại xe lắp thêm hai, gã bắt gặp một vài người đi phía sau Trần Ngạo Kiều mà trước đây chưa từng thấy.Trần Ngạo Kiều cười cợt nói: “Anh Hoan đến thành phố Thiên Bắc này để làm gì vậy?”Sắc mặt Diệp Hoan rất âm trầm, gã trực tiếp rống lên: “Tôi muốn gặp mặt Bạch Diệc Phi, bảo anh ta phắn ra đây!"“Tôi nghĩ trường hợp như anh đến mong cầu xin ông chủ chúng tôi, vậy anh cần phải biết vị trí của mình, thủ thỉ lịch sự khách hàng khí một chút, tuy vậy nếu anh đến để võ thuật thì không nên thiết, trực tiếp tấn công là được rồi", Trần Ngạo Kiều cười cợt lạnh nói.Diệp Hoan nghe thấy vậy thì ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chặp Trần Ngạo Kiều.Trần Ngạo Kiều thấy cầm thì giơ tay chuẩn bị móc dao ra, mọi người vào tổ chức Cuồng Sa cũng chuẩn bị lấy khí giới ra.Người của Diệp Hoan cũng sờ trang bị của mình.Lúc này người của 2 bên đều giơ vũ khí lên, giống như một phút sau có thể đánh nhau ngay lập tức lập tức được.Đúng lúc này một chiếc xe pháo Audi từ đường đường cao tốc chạy tới.Bởi do người của hai phe đã giằng teo nên hai bên đều hết sức tập trung cảnh giác đối phương, chính vì thế không ai chú ý đến chiếc xe ko có chút thu hút kia.Xe Audi không cấp tốc không lừ đừ lướt qua bọn họ, cũng không dừng lại.Lúc này người ngồi vào xe Audi chính là vệ sĩ của Bạch Khiếu, ghê La, còn có cả người mà tởm La hotline là “cô cả” nữa.Kinh La bắt gặp hai phe đang giằng co bên trong gương chiếu hậu thì nói: "Cô cả, trò tuyệt sắp bắt đầu rồi”.Khóe miệng của cô nàng này nhếch lên, lộ ra nụ cười đầy ẩn ý: “Kinh La, lần này làm rất tốt”.“Là bởi vì kế hoạch của cô cả tốt”, gớm La nhã nhặn nói. Xe pháo Audi chầm chậm lướt qua, dần dần cách xa tầm đôi mắt của những người này, tín đồ trong xe pháo cũng quan yếu nhìn thấy fan đứng phía đằng sau nữa.Nhưng mà tởm La ấn mở màn hình được thiết kế bên phía trong chiếc xe, trên screen hiển thị rõ ràng cảnh tượng sinh hoạt ngã bốn cao tốc.Cảnh tượng này đủ để chứng minh bên trong đám bạn đó có người của người cô nàng này, nếu như không làm sao có thể truyền những hình ảnh này sang phía trên được?Cô cả nhìn chăm bẳm cảnh tượng bên phía trong màn hình, trong đôi mắt cô ta hiện lên ý cười vô cùng rõ ràng.“Ở thành phố Bắc Hải Diệp Hoan được ông tư nhà họ Diệp góp đỡ, trong thời gian ngắn ngủi có mấy năm đã khiến cho tập đoàn Liệt Sĩ trở thành tập đoàn hàng đầu thành phố”.“Mà Bạch Diệc Phi vùng lên cũng khá nhanh, xem ra Diệp Hoan chưa kịp phản ứng thì Bạch Diệc Phi đã sắp đuổi kịp cho nơi rồi”.“Bạch Diệc Phi không chỉ là có đầu óc thông minh mà lại còn rất may mắn, đám lão già nhà họ Bạch cũng đánh giá cao hắn ta không hề ít lần, nhưng mặc dầu Diệp Hoan xuất xắc là Bạch Diệc Phi thì cũng không qua được cô cả".Kinh La cười cợt nói: “Bây giờ cả nhị đều bị cô cả vui đùa rồi".Cô cả sau khoản thời gian nghe lời này thì nụ cười càng sâu hơn, mà lại mà trong số đó cũng ẩn chứa vài phần nghiêm túc: “Diệp Hoan vẫn luôn luôn tỉnh táo, như thế cũng tốt, dẫu vậy thật đáng tiếc đó là hắn ta quá nhân từ với kẻ địch".“Còn Bạch Diệc Phi có chất xám thông minh, cơ mà lại ko có vị trí trong nhà họ Bạch, hắn ta còn không thể so sánh được với em trai Bạch Khiếu của hắn ta nữa, huống bỏ ra là tôi".Cô ta cười lạnh nói: “Hừ! Hắn ta còn chưa xứng đấu với tôi đâu”.“Cô cả nói đúng”, tởm La nhanh chóng gật đầu.Nhưng mà sau đó lại chần chừ nói: “Còn ck của cô cả thì…”Cô ta nghe thấy vậy thì sắc mặt lập tức thay đổi, giọng nói cũng cao lên rất nhiều, cô ta tức giận nói: “Đừng nhắc đến tên rác rưởi cơ với tôi, nếu như như không hẳn gia tộc nhúng tay vào thì làm sao tôi lại phải gả đến loại rác rưởi vô dụng tê chứ".Kinh La thấy cố lập tức im lặng....Đám cô cả này thậm chí còn lần chần có một chiếc xe pháo nội địa Trường An ko đáng chú ý sẽ đi ở phía sau xe cộ của bọn họ.Người tài xế là trần Hạo, trên xe còn có Bạch Hổ và phổ biến Liên.Bọn họ hầu hết mang theo tai nghe Bluetooth, lúc này Trần Hạo đã báo cáo tiến độ cho Bạch Diệc Phi: “Anh à, bọn họ đang lái xe cộ vào thành phố".Bạch Diệc Phi vẫn ở ngã tứ đường cao tốc, anh nói chuyện qua năng lượng điện thoại: “Tiếp tục theo bọn họ, bí quyết xa một chút, cẩn trọng đừng để bị phạt hiện".