đọc truyện nếu có kiếp sau xin đừng gặp gỡ

Chương 1: Cô Sắp Chết Rồi


“Cô Thẩm, người nhà đất của cô ko cho tới phía trên với cô sao?”
Thẩm Tri Ý ngờ ngạc ngước đầu.

Bạn đang xem: đọc truyện nếu có kiếp sau xin đừng gặp gỡ

Không nên đơn thuần cho tới nhận sản phẩm đánh giá sức mạnh thôi sao, cần thiết người thân chuồn nằm trong thực hiện gì?
Với cả… cô còn người thân nào là nữa đâu?
Mẹ cô tiếp tục từ trần ngay lập tức sau khoản thời gian sinh cô rời khỏi, tía lại coi cô như khí cụ mò mẫm chi phí, anh trai thì sập không còn từng nguyên vẹn nhân tạo ra chết choc của u cho tới cô, hận cô thấu xương.

Còn chồng… là vì cô cướp về.

Nếu ko nên vị bác bỏ sĩ trước mặt mày đùng một cái nhắc cho tới người thân, cô tiếp tục quên luôn luôn ý nghĩa sâu sắc của nhị chữ này rồi.
Thẩm Tri Ý trầm dìm một hồi rồi nhấp lên xuống đầu đáp: “Chỉ đem bản thân tôi thôi”.
Bác sĩ tương đối nhíu ngươi, đẩy gọng kính bên trên sinh sống mũi, thở nhiều năm một tương đối, góc nhìn hiện thị lên vẻ cực chẳng đã và nuối tiếc.

Ông tớ mang ra một tập trung ngược xét nghiệp mang đến cô.
“Cô Thẩm, đó là sản phẩm xét nghiệm của cô ấy, ung thư bao tử quy trình cuối”.
Có vẻ như ông tớ đang được rất rất thương xót cô nàng trẻ con tuổi hạc trước mặt mày phạm phải căn dịch quái ác ác, cả lời nói rằng và hành vi đều vô nằm trong thận trọng như hãi thực hiện thương tổn cho tới cô.
Cổ họng Thẩm Tri Ý như nghẹn lại.

Cô nhận lấy sản phẩm xét nghiệm, cau ngươi nhìn hàng loạt chỉ số bên trên bại liệt.

Tuy cô ko học tập chuyên nghiệp ngành nó khoa vẫn rất có thể xem sét được biểu hiện bao tử của cô ấy hiện nay nguy hiểm cho tới nấc nào là.
Thực rời khỏi khi thực hiện nội soi bao tử, cô đã và đang cảm nhận thấy đem gì bại liệt không đúng lắm, đơn thuần cô vẫn không đủ can đảm nghĩ về cho tới sản phẩm này.
Bác sĩ chỉ nhập hình họa nội soi, giảng giải rõ ràng từng yếu tố một.

Cô ngẩn người ngồi bại liệt, nghe kể từ tai nọ quý phái tai bại liệt, chỉ rất có thể tổng kết lại một câu.

Thời gian lận của cô ấy không hề nhiều lắm, nên nhanh chóng vào viện hóa trị ngay lập tức tức thì.
Ung thư bao tử quy trình cuối còn rất có thể sinh sống được bao lâu nữa? Thẩm Tri Ý hiểu ra rộng lớn ai không còn, chính vì chủ yếu ông nội của cô ấy tiếp tục nên đấu tranh giành với căn dịch này xuyên suốt 2 năm trời mới nhất từ trần.
Bác sĩ đem lòng chất lượng tốt đề nghị: “Tôi ý kiến đề nghị xa lánh tức vào viện tổ chức trị trị”.
“Vậy tôi vào viện xong… đem khỏe mạnh lên được không?”, tiếng nói của cô ấy trở thành khan quánh, ý thức trì trệ, lẩm nhẩm 1 mình.
Bác sĩ ko rằng gì tăng, chỉ khó khăn xử nhấp lên xuống đầu.
Vậy thì ko trị nữa.

Cô khẽ liếm bờ môi thô khốc của tớ, đứng lên đựng toàn cỗ sách vở và giấy tờ và bong nhà giam dịch vào trong túi.
Cô cúi đầu rằng một câu cảm ơn rồi thẫn thờ rời ngoài chống nhà giam.
Lúc chuồn thoát ra khỏi khám đa khoa, ngoài thiên nhiên đột sập một trận mưa phùn, bão táp lạnh lẽo rít gào thổi nhập mặt mày cô nhức như bị đao rời.

Cô lấy cái dù vào trong túi rời khỏi che, tuy nhiên mưa phùn cất cánh mọi chỗ, đem dù cũng ko ngăn chặn được cơn rét buốt.
Mặc cho dù sức nóng phỏng thời điểm giữa tháng tía cũng không thật lạnh lẽo, tuy nhiên kiểu mẫu lạnh lẽo của Thẩm Tri Ý là kể từ trong tim thấm vào rời khỏi từng những gân máu chạy dọc khung người.
Ngón tay cô lạnh lẽo cóng đỏ gay bừng.

Một tay cô giơ dù lên che, tay sót lại siết chặt nhét nhập vào biu áo.

Thế tuy nhiên cô đem che chắn thế nào thì cũng ko thấy giá buốt lên nổi.
Thẩm Tri Ý long dong nhập vô lăm le, khẽ xoay xoay cái nhẫn bên trên ngón áp út ít.

Mây đen ngòm phủ kín khung trời cao vời vợi.

Thời tiết Thủ Đô Hà Nội thay cho thay đổi xoành xoạch.

Cô còn còn chưa kịp phản xạ lại, chớp đôi mắt tiếp tục cho tới ngày xuân.

Đây vốn là thời gian lận vạn vật sinh sôi nảy nở, tại vì sao cô lại chuẩn bị nên chết?
Cô đứng lại bên mép lối bắt xe taxi rồi cụp dù ngồi xuống nhập xe pháo.
Tài xế quay trở về hỏi: “Cô chuồn đâu?”
“Khu C ở Bán Thành”, cô cúi đầu đáp.
Sau khi xe pháo chuồn được một quãng, cô ko kìm được há túi lôi gò sách vở và giấy tờ xét nghiệm rời khỏi coi.
Trên hình họa nội soi là hình cái bao tử vặn vẹo xấu xí xí, khiến cho người tớ không đủ can đảm tin cậy phía trên lại là 1 phần tử bên trên khung người của cô ấy.
Cô bị ung thư bao tử là vì nhịn đói nhiều ngày.

Xem thêm: phó ký trầm

Trong xuyên suốt tư năm kết duyên với Lệ Cảnh Minh, cô vẫn luôn luôn nỗ lực nấu nướng những số theo đòi khẩu vị của anh ý nhằm lấy lòng.

Bởi cô nghĩ về sau khoản thời gian về lại quê hương sau đó 1 ngày thao tác, nhìn thấy 1 bàn thức tiêu hóa lành lặn thì cho tới mặc dù có ko quí bản thân thì không nhiều nhất anh cũng tiếp tục thấy cảm động nhưng mà đối đãi dịu dàng êm ả với cô rộng lớn một ít.
Thế tuy nhiên Lệ Cảnh Minh ko hề mong muốn ăn cơm trắng với cô cho dù duy nhất đợt.

Vậy nhưng mà cô vẫn ko thoái chí, vẫn siêng năng nấu nướng cơm trắng thường ngày, đích giờ nhắn tin nhắn đợi anh.

Nào ngờ đợi mãi chẳng thấy người đâu, lại đợi được 1 căn ung thư bao tử.
Cuối nằm trong cô ko kìm được rơi nước đôi mắt lã chã.

Cô hít một tương đối thiệt thâm thúy.

Trước giờ cô cứ nghĩ về bản thân quyết tâm lắm, đem sóng đồ sộ bão táp rộng lớn gì trước đó chưa từng bắt gặp cơ chứ?
Nhưng thời điểm ngày hôm nay, từng lớp ngụy trang quyết tâm của cô ấy đều sụp sập.

Dạ dày quặn thắt từng đợt.

Cô teo rúm người lại, toàn thân mật lập cập lẩy bẩy vì thế đau nhức, mím môi nhỏ giọng rên rỉ.
Tài xế nghe thấy giờ nức nở, bèn liếc nhìn gương chiếu hậu, chỉ thấy cô nàng nhỏ gầy đét đang được khom người lại, bóng sống lưng yếu ớt ớt ko ngừng lập cập rẩy.

Dường như toàn cỗ không gian nhập con xe đều chuẩn bị bị cô mút hút tinh khiết.

Đây là đợt trước tiên ông tớ thấy đem người khóc cho tới nấc tuyệt vọng như vậy.
“Cô bị sao vậy? Thất tình à? Hay là việc làm không phải như ý?”
Người hâu phương ko hề đựng giờ trở lợi.

Ông tớ lại rằng tiếp: “Không đem khó khăn khăn nào là ko thể vượt lên.

Cô hãy nghĩ về thông thoáng lên, khóc cũng ko xử lý được yếu tố.

Về căn nhà nghỉ dưỡng thiệt chất lượng tốt, đợi cho tới khi mặt mày trời nẩy thì ngày mới nhất lại đến”.
Thẩm Tri Ý ngước đầu, khóe môi cong lên nở nụ cười cợt chát chúa: “Cám ơn ông”.

Cô ko ngờ sau khoản thời gian nghe tin cậy bản thân vướng dịch nan nó, người trước tiên yên ủi bản thân lại là 1 người xa vời kỳ lạ.
Tài xế xe taxi chỉ mỉm cười cợt ko rằng gì tăng, nối tiếp chuyên nghiệp tâm tài xế.

Sau lúc tới Bán Thành, ông tớ đỗ xe pháo lại.
Đi xuyên suốt nửa giờ đồng hồ đeo tay, chi phí xe taxi không còn 28 tệ.

Xem thêm: thiên đạo hệ thống

Thẩm Tri Ý quét tước mã gửi khoản rồi bước xuống xe pháo, bắt chặt bong nhà giam dịch tiếp cận ném nhập thùng rác rến.
Một cơn bão táp lạnh lẽo thổi qua quýt.

Cô vệ sinh tinh khiết nước đôi mắt bên trên mặt mày, phục sinh lại vẻ mặt mày điềm đạm của một người phụ phái nữ đảm đang được vơi hiền lành như trước đó.

Chỉ đem điều khóe đôi mắt của cô ấy vẫn tương đối sưng đỏ gay, mặt mày mũi tái ngắt nhợt.