dư âm truyện

                                    
                                              

Edit by 𝓱𝔂𝓭𝓻𝓪𝓷𝓰𝓮𝓪

Ngày ngày tiếp theo sau khoản thời gian quay trở lại, Du Âm ngay tắp lự tìm hiểu dì Trần xin xỏ ngủ, dữ thế chủ động hứa hẹn bắt gặp Chu Kỳ.

Bạn đang xem: dư âm truyện

Hai người hứa hẹn nhau nhập một quán nước, nhập quán khi nào thì cũng hé nhạc nhẹ nhàng, Du Âm ngay tắp lự rước từng chuyện trong vòng thời hạn này bản thân nằm trong Thẩm Trị dây dính ko dứt trình bày với Chu Kỳ.

Chu Kỳ vẫn chính là cô nàng vẫn ko trải qua quýt chuyện yêu mến, tuy nhiên so với tình thương yêu thì luôn luôn khát khao tất cả đều đảm bảo chất lượng đẹp mắt. Nghe Du Âm phiên phiến tường thuật, cô cũng ko biết xúc cảm trong thâm tâm thế nào.

"Âm Âm, từng đều cậu trình bày đều là thật?" Mặc cho dù biết Du Âm ko giả dối hoặc đơm đặt, tuy nhiên Chu Kỳ vẫn ko nhịn được lên giờ đồng hồ căn vặn lại.

Nhìn thấy đối phương nhẹ dịu gật đầu, Chu Kỳ lo sợ cho tới ko biết trình bày gì.

Hơn nửa ngày Chu Kỳ mới nhất tâm sự một câu, "Bây giờ cậu nên làm thế nào a?"

"Tớ cũng ko biết." Du Âm chỉ nghĩ về lưu giữ vẻ bề ngoài điềm tĩnh, cô không tồn tại cơ hội này tưởng tượng được nếu như Thẩm u biết chuyện này tiếp tục đi ra sao, càng ngoạn mục tượng được cô nên đương đầu với ân nhân của tớ thế nào.

Chu Kỳ vài ba phen ham muốn trình bày lại thôi, cảm nhận thấy chủ yếu bản thân thời điểm hiện tại trình bày vật gì đều thấy ko chính, cô ko nên Du Âm nên ko thể làm rõ tình cảnh của khách hàng bản thân. Cô chỉ rất có thể im thin thít, nhị người trầm đem, ở đầu cuối vẫn chính là Du Âm trả vấn đề, trình bày lâu lắm mới nhất rời khỏi ngoài, ko vì chưng tất cả chúng ta nằm trong lên đường coi phim lên đường, Chu Kỳ tức khắc gật đầu, nhị người tính chi phí sẵn sàng tiếp cận rạp chiếu phim, đang được đợi nhân viên cấp dưới thối chi phí, điện thoại cảm ứng Du Âm vang lên, là Thẩm Trị.

"Em hoàn thành việc rồi sao? Tôi cho tới đón em về."

"Không cần thiết...... Tôi tiếp tục tự động về......"

Xem thêm: truyện lỡ tay xoá nhầm wechat của lão đại

Du Âm ham muốn trình bày lại thôi, Thẩm Trị cũng fake nặng tai, "Địa chỉ."

Trầm đem sau đó 1 khi lâu, Du Âm vẫn chính là rước địa điểm trình bày mang đến Thẩm Trị, nom Chu Kỳ xin xỏ lỗi: "Kỳ Kỳ thiệt xin xỏ lỗi, phen sau tất cả chúng ta lên đường coi phim nhé."

"À không tồn tại sao đâu, coi phim thì lúc nào rảnh rồi lên đường cũng khá được, hơn thế nữa tất cả chúng ta cũng ko mua sắm vé, cậu đem việc thì lên đường thời gian nhanh lên đường." Chu Kỳ ko biết người gọi là Thẩm Trị, còn tưởng rằng là Du Âm đem việc.

Hai người giã từ, Chu Kỳ ngồi xe pháo buýt tách lên đường, Du Âm ở lại quán nước đợi.

---

Thẩm Trị cho tới 1 mình, đó là tự động bắt xe pháo cho tới phía trên.

Vừa họp mặt, câu thứ nhất lại bảo rằng "Em nom gì mặt mũi rạp phim thế?", Sau cơ kéo cô tiếp cận rạp chiếu phim.

Xem thêm: trọng sinh nguyên soái phu nhân là tang thi

Du Âm ko vấn đáp cô đang được nom gì, Thẩm Trị cũng ko căn vặn cô ham muốn coi phim ko, nếu như căn vặn cô chắc chắn tiếp tục vấn đáp ko coi, nhưng do vì chủ yếu hắn ko căn vặn, nên cô chỉ rất có thể lấy trầm đem thực hiện cách thức phản kháng.

Trầm đem phản kháng, Thẩm Trị lại tưởng rằng này đó là cam Chịu.

Hắn trí tuệ Du Âm vẫn luôn luôn như vậy này, như một chiếc hũ nút*, thỉnh thoảng hắn cũng ko quí cá tính của cô ý vì vậy, hắn tiếp tục nhức lòng.