dụ dỗ thành ái

Xem thêm: dụ dỗ tiểu hồ ly

Bạn đang xem: dụ dỗ thành ái

Chương 24:


Khi trông thấy Tiểu Cửu, Quý Thần cũng ngẩn người, đấy là dư ba nhưng mà anh ko khi nào quên hoặc chỉ là sự việc vô tình ngẫu nhiên? Hai người cứ lặng lặng nhìn nhau, chẳng trình bày câu gì cho tới Khi Tiểu Cửu đùng một phát phản xạ lại, cô cuống quít dời đôi mắt rồi xoay người, nỗi buồn trước sự việc trùng khớp bất thần này.
 
Quý Thần cũng ngay thức thì phản xạ lại, anh tiếp cận trước mặt mày Tiểu Cửu, người con trai luôn luôn không tồn tại nhiều xúc cảm thời điểm này nhìn có vẻ như chật vật, “Tối thời điểm ngày hôm nay em hoàn toàn có thể cho tới căn nhà ăn ăn một giở cơm trắng với anh không?”
 
Lòng Tiểu Cửu đấu giành giật ko thôi, mang 1 tiếng động đang được trình bày với cô, “Nhanh kể từ chối đi! Không nên cô mong muốn buông quăng quật toàn bộ hoặc sao?” Lúc cô đang được mong muốn phanh mồm vấn đáp thì lại sở hữu một tiếng động không giống vang lên, “Nếu ko buông quăng quật được chi tự chính thức lại đợt tiếp nhữa. Hơn nữa có duy nhất một bữa cơm trắng nhưng mà thôi, cô còn kinh hoàng cái gì!” Môi cô hé đi ra rồi đóng góp lại, sau cuối hóa trở nên một chữ mặt mày mồm, “Được.”
Bản trả ngữ các bạn đang được phát âm thuộc sở hữu Lustaveland.com. Nếu độc giả ở trang không giống minh chứng này đó là trang copy không tồn tại sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không còn rất đầy đủ. Mong các bạn hãy xem thêm ở trang chủ yếu căn nhà nhằm phát âm được bạn dạng rất đầy đủ nhất tương đương cỗ vũ group dịch đem động lực trả nhiều cỗ rộng lớn nhé.
 
Học sinh gần như là tiếp tục ăn hoàn thành không còn, vô căn nhà ăn chỉ từ thưa thớt vài ba người. bầy bọn họ dò la một địa điểm thật sạch sẽ rồi ngồi xuống, Tiểu Cửu thả túi xuống, phanh mồm trình bày, “Tôi cho tới Tolet một lúc, anh gọi cơm trắng trước cút.” Nói hoàn thành thì ngay thức thì vực lên, thoạt nhìn có vẻ như như đang làm việc trốn.
 
Sau lúc đến Tolet, Tiểu Cửu vốc một bụm nước lạnh lẽo hất vô mặt mày bản thân, cô ảo óc nhìn chủ yếu bản thân vô gương, sao bản thân lại không tồn tại khí thế gì không còn vậy, gặp gỡ anh tớ thì tiếp tục đơn giản dễ dàng thất thố. Cô nhấp lên xuống lắc đầu, điềm tĩnh lại một khi rồi mới mẻ rời khỏi ngoài.
 
Nhưng từng sự trấn quyết định của cô ấy như sụp ụp Khi trông thấy chén bát thịt lạnh lẽo hôi hổi vừa được vớt đi ra kể từ nồi lẩu, Quý Thần nhìn cô, “Thấy em lâu quá ko đi ra nên anh mới mẻ lấy mang lại em một chén.” Tiểu Cửu ngờ ngạc gật gật đầu ngồi xuống, mới mẻ vừa miệng được một ngụm nước đôi mắt tiếp tục ào ào rơi xuống, Quý Thần trông thấy cô nàng ngồi đối lập đùng một phát khóc nức nở thì cũng hoảng loàn ko thôi, “Làm sao vậy? Em ko tự do thoải mái ở nơi nào hoặc sao?”
 
Tiểu Cửu nhấp lên xuống đầu, trả tay vệ sinh nước đôi mắt bên trên mặt mày, nhìn Quý Thần rồi tương đối mỉm mỉm cười trình bày, “Không đem gì, đang được tiêu hóa nhưng mà, ăn tiếp cút.” Hơi nước bốc lên kể từ nồi lầu thực hiện mang lại khuôn mặt của Tiểu Cửu trở thành mơ hồ nước, và nó cũng thực hiện nhòa cút ký ức của cô…
 
---
 
“A Thần, anh đem biết điều niềm hạnh phúc nhất ngày đông là gì không?”
 
“Là cái gì?”
 
Bản trả ngữ các bạn đang được phát âm thuộc sở hữu Lustaveland.com. Nếu độc giả ở trang không giống minh chứng này đó là trang copy không tồn tại sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không còn rất đầy đủ. Mong các bạn hãy xem thêm ở trang chủ yếu căn nhà nhằm phát âm được bạn dạng rất đầy đủ nhất tương đương cỗ vũ group dịch đem động lực trả nhiều cỗ rộng lớn nhé.
“Điều niềm hạnh phúc nhất đó là sau khoản thời gian học tập hoàn thành được nằm trong anh ăn một chén thịt giá ngắt được vớt đi ra kể từ nồi lẩu cơ.” Cô gái nhỏ tương đối quay đầu sang một bên, mỉm cười mỉm cười vấn đáp cậu trai đang được ngồi ăn ở phía đối lập.
 
“Không ăn lạnh lẽo dễ thường lại ăn lạnh lẽo.” Cậu trai vờ vịt bất biến xúc cảm tuy nhiên nhị tai đã dần dần đỏ ửng lên, khi cúi đầu ăn khóe mồm cũng ko nhịn được nhưng mà tương đối cong lên.
 
---
 
Cơm nước hoàn thành nhị người rải bước bên trên sảnh ngôi trường, cả nhị đều trầm đem ko trình bày gì, giống như là đang lưu giữ về điều gì cơ.
 
Không biết qua loa bao lâu, bọn họ lại kết hợp ăn ý bên nhau tiếp cận hiên nhà nhiều năm vô rừng hoa, Tiểu Cửu ngờ vực ngấc đầu nhìn anh, Quý Thần ấp ủ hồi lâu, sau cuối cũng phanh mồm, “Tiểu Cửu, thời điểm ngày hôm nay em cho tới đây… Nếu anh đoán ko sai thì có lẽ rằng là vì như thế lời nói của mươi năm trước đó nhỉ?” Tiểu Cửu nghe hoàn thành thì đem chút sốt ruột nhưng mà ngấc đầu, tôi chỉ thuận mồm trình bày đùa thôi vậy nhưng mà anh tớ lại nhớ…
 
Nhìn thấy phản xạ của cô ấy, Quý Thần biết tôi đã đoán chính rồi, vì vậy anh phanh mồm lượt loại nhị, “Trước phía trên nhị tất cả chúng ta tiếp tục rơi rụng rất nhiều thời hạn chính vì hiểu nhầm và những chuyện của mới trước, anh biết anh thiệt sự đem lỗi với em, tuy nhiên nếu như dường như không thể gạt bỏ đối phương vậy em hoàn toàn có thể buông quăng quật không còn những hận thù oán của mới trước, mang lại anh một thời cơ nữa được không? Anh chắc chắn tiếp tục tạo cho em quên không còn những khổ đau này!”
 
Tiểu Cửu nhắm đôi mắt, chính vậy, nhị người bọn họ tiếp tục chịu đựng rất nhiều trừng trị rồi, anh trình bày anh đem lỗi với cô, cô cũng đâu nên là không tồn tại lỗi với anh. Cô ‘phản bội’ anh tạo cho anh nên ở tù rộng lớn 1 năm, điều này là 1 trong loại công kích vô nằm trong rộng lớn so với người con trai đem lòng tự động trọng cao, và lại yêu thương cô đậm đà như anh. Mấy năm vừa qua, doanh nghiệp lớn không ngừng nghỉ đem những quý khách hàng rộng lớn cho tới mua sắm căn nhà, tậu xe với giá chỉ cao… Những chuyện như vậy cô đều biết rõ, cô biết cơ là vì anh ở sau sống lưng tĩnh lặng trợ giúp cô. Lâu vì vậy rồi, kinh hoàng rằng chủ yếu cô đã và đang sớm chìm sâu sắc vô vào đó… Chẳng qua loa cô không thích túa gỡ nút thắt trong trái tim bản thân, cũng không thích đương đầu với trái ngược tim bản thân.
 
Quý Thần cứ nhìn Tiểu Cửu như vậy, lẳng lặng mong chờ phán quyết của cô ấy. Mãi cho tới Khi Tiểu Cửu phanh đôi mắt đi ra đợt tiếp nhữa rồi nhẹ dịu phanh mồm, “Được.”
 
Quý Thần ngay thức thì mừng như điên, trả tay kéo Tiểu Cửu vô trong trái tim ngực, cảm thụ xúc cảm làm mất đi vật quý giá chỉ của tớ tiếp sau đó như ý dò la lại được nó, cô là bảo vật của anh ấy.
 
Tiểu Cửu nhẹ dịu thở nhiều năm, chần chờ một chút ít sau cuối vẫn nhẹ dịu đặt điều tay lên sống lưng Quý Thần, chậm rì rì rãi nhắm đôi mắt thưởng thức xúc cảm ấm cúng trước khi. Cô mỉm cười tuy nhiên nước đôi mắt tiếp tục theo dõi khóe đôi mắt cô chảy xuống, sinh nhật 25 tuổi hạc này cũng ko tệ lắm.