dũng khí để yêu

Chương 1

Mặc mặc dù thấu hiểu sau giờ ngọ mặt mũi trời vẫn còn đấy nóng bức tuy nhiên Lâm Thư Tiếu vẫn vực lên vén bức rèm cửa ngõ nhập văn chống lên.

Bạn đang xem: dũng khí để yêu

Trong phút chốc, chứa đựng lấy người của cô ý là gold color ngọc lưu ly của ánh nắng đang được phản vào, còn tồn tại tấm thủy tinh ranh cũng lan đi ra một luồng khí ấm áp.

Cô tương đối nheo đôi mắt lại, xoạc người.

Sau giờ ngọ tuy nhiên vẫn làm bù đầu như giờ đây trúng là 1 trong thời điểm khan hiếm gặp gỡ. Tuy phát biểu cơ sở y tế phục hồi tính năng này là vì cô nằm trong nhì người góp vốn đầu tư không giống, tuy nhiên cô vẫn kiên trì thường ngày dành riêng đi ra một chút ít thời hạn buổi sáng sớm nhằm ở với những chưng sĩ phục hồi tính năng không giống, sở hữu Khi cô cũng tiếp tục nhập cuộc quy trình luyện tập cho những người mắc bệnh. So với xử lý công văn nhập cơ sở y tế, cô kỳ thiệt sẽ vui rộng lớn Khi dành riêng thời hạn của tớ nhằm rèn luyện cho những người mắc bệnh. Đối với cô tuy nhiên phát biểu, lựa lựa chọn nằm trong một vài mái ấm marketing nhằm xây dựng đi ra bệnh viện, đối với thực hiện mướn ở cơ sở y tế phục hồi tính năng thì ưu thế nhất chính là rất có thể sở hữu thời hạn tự tại và yếu tố hoàn cảnh tự do thoải mái nhập bệnh viện.

Ví dụ như, cô rất có thể tương tự như giờ đây ở 1 mình nhập chống thao tác làm việc, thưởng thức mừi hương của huân mùi hương, thay cho đồ dùng luyện yoga.

Lâm Thư Tiếu phía trên đệm yoga, đang được sẵn sàng thực hiện động tác sau đó thì điện thoại thông minh bên trên bàn vang lên.

Dù sao cũng chính là thời hạn đi làm việc, tự tại luôn luôn hạn chế.

Cô bĩu môi cười cợt cười cợt, trong tâm địa cũng có thể có chút tức dỗi. Lăn tròn xoe bên trên đệm rồi đứng lên, rứa lấy ống nghe điện thoại thông minh.

Điện thoại là vì trợ lý Tiểu Ngụy gọi cho tới :“Viện trưởng Lâm, sở hữu một người tự động xưng là kẻ bởi anh Giang phái cho tới gặp gỡ cô. Anh tao hiện vẫn đang ngồi chờ ở ngoài.”

“Anh Giang?” Thư Tiếu trí nhớ tức thời bị trì trệ, nghĩ về ko đi ra rốt viên người tuy nhiên Tiểu Ngụy phát biểu là kẻ nào là.

“Chính là mái ấm chúng ta Giang tuy nhiên Đào Ý Nhiên đến…bà Giang…”

Thư Tiếu giật thột, thốt lên một tiếng:“Thì đi ra là kẻ mái ấm chúng ta. Tôi đang nghĩ về ngày mai tiếp tục tiếp cận mái ấm chúng ta nữa đây! Người cho tới là con cái trai bà ấy sao?”

“Hình như ko nên. Có vẻ cậu tao cũng chính là nhân viên cấp dưới trong thời điểm tạm thời.”

Thư Tiếu nhịn xuống một tương đối, phát biểu với Tiểu Ngụy: “Mặc kệ là loại người nào là, năm phút sau cho tới cậu tao nhập.”

“Cốc cốc” Sau nhì giờ gõ cửa ngõ, Tiểu Ngụy dẫn một người con trai khoảng tầm ba mươi tuổi tác, khoác vest, diện mạo thật sạch sẽ cút nhập văn chống của cô ý.

“Xin xin chào, viện trưởng Lâm! Chúng tao là lượt loại nhì họp mặt.” Đối phương vẻ mặt kính cẩn, giọng điệu sở hữu chút xấu xa hổ nằm trong khẩn trương.

“À, đúng vậy,” Thư Tiếu cười cợt nhạt nhẽo phát biểu,“Lần trước người thay cho bà Phạm Thị Hương Giang cho tới mời mọc chưng sĩ hồi phục ngữ điệu cũng chính là cậu, nếu như tôi ghi nhớ ko lầm, cậu họ ‘Vương’?”

“Đúng trúng, viện trưởng Lâm trí ghi nhớ thiệt chất lượng tốt. Tôi tên là Vương Bồi An.” Đối phương lấy khăn tay liên tiếp vệ sinh những giọt mồ hôi đang được túa ra bên trên trán.

Thư Tiếu nói: “Trời giá buốt như thế, ko vì chưng anh Vương trước lấy áo khoác bên ngoài tháo dỡ xuống trước đang được.” Nói kết thúc, cô tiện tay cầm lấy tinh chỉnh máy lạnh lẽo chỉnh thấp xuống nhì phỏng nữa.

Vương Bồi An vừa phải lăm le tháo dỡ vứt áo vest, tay đột tạm dừng, hiền khô hậu cười: “Anh Giang nhà công ty chúng tôi phát biểu, nên khoác tây trang cho tới phân tích và lý giải, vậy mới mẻ sở hữu lễ phép chu đáo chút…”

Thư Tiếu cười cợt đem theo gót ý tứ lạnh lẽo nhạt nhẽo rõ ràng ràng:“Ha ha, anh Giang mái ấm cậu cũng thiệt biết lễ tiết. Mẹ của tớ lấy nước giá buốt ụp lên đầu của những người tao lại phái nhân viên cấp dưới cho tới van nài lỗi, phía trên tuy nhiên cũng gọi là lễ phép tắc chu đáo?”

Vương Bồi An mặt mũi đỏ ối lên tương tự như vô nằm trong giá buốt lòng giải thích:

“Anh Giang anh ấy thiệt sự không tồn tại biện pháp…”

Nói ko hoàn hảo câu, ngay lập tức bị Thư Tiếu thở hồng hộc tách lời: “May là ly nước ê nước chỉ tương đối giá buốt một chút ít, nếu trong trường hợp là nước sôi, còn ko nên là hủy cả đời phụ nữ mái ấm người tao sao? Bà Giang rộng lớn tuổi tác, lại là bệnh nhân, cũng coi rất có thể bỏ dở, còn anh tao là đàn ông, gặp gỡ chuyện không may này đang được nhì ngày, cũng ko biết tự động bản thân cho tới yên ủi một chút ít, tìm hiểu một chút ít người bị u anh tao thực hiện tổn hại, còn phái người không giống cho tới phân tích và lý giải là như vậy nào?”

Vương Bồi An bị khí thế của cô ý áp đảo, mặt mũi ngày càng đỏ ối, ngắc ngứ nói: “Lần này tôi cho tới, loại nhất là muốn căn vặn thăm hỏi viện trưởng tình hình chỗ bị thương của cô ý Đào, loại nhì là…là mong muốn căn vặn viện trưởng địa điểm của cô ý Đào nhằm rất có thể cho tới mái ấm thăm hỏi tặng quà .”

Thư Tiếu tâm trí, người trước đôi mắt này cũng đơn giản người thực hiện mướn, chuyện bà Giang tạo nên tổn hại cho tới chưng sĩ nhập viện của cô ý cũng ko liên can gì cho tới cậu tao, thấy vẻ mặt mũi cậu tao trung thực, cũng chính là ko đành lòng dùng tiếng phát biểu nghiêm ngặt, cô ngay lập tức nhẹ nhõm giọng xuống một chút: “Cô Đào ở bệnh viện nhì ngày, thời điểm ngày hôm nay đang được về mái ấm tĩnh chăm sóc. Não ko chấn động, không bị bỏ dung, đó là thái dương nên may phụ thân mũi.”

Vương Bồi An mồi nhử vai rung rinh rung rinh, tương tự như vừa phải ném được tảng đá rộng lớn.

Xem thêm: truyện ngọc lụa vàng

Thư Tiếu lấy tấm giấy tờ chú giải bên trên bàn, viết lách địa điểm nhà đất của Đào Ý Nhiên, đưa cho tới Vương Bồi An: “Đây là địa điểm nhà đất của cô ấy, nếu như người thân họ Giang thực sự sở hữu chân thành phân tích và lý giải, tôi kỳ vọng đến thời điểm ê ko cần lại phái anh Vương thực hiện người thay mặt đại diện .”

Vương Bồi An thưa dạ trở đi ra.

“Lời cô ấy phát biểu đúng là đặc biệt trúng .”

Đang nghe Vương Bồi An thuật lại cuộc hội thoại với Lâm Thư Tiếu, người con trai ngồi mặt hàng ghế sau chợt phát biểu.

“Nhưng tuy nhiên, anh Giang, anh mới mẻ đi ra viện…”

“Tiểu Vương, khiến cho tôi tâm trí một chút…”

Con ngươi nhập cặp đôi mắt ê tương tự như hắc thạch, lông nheo như cánh quạt khẽ chớp; một khuôn mặt mũi white nõn, bên trên khuôn mặt thông thoáng chút u sầu khiến cho người tao nhức lòng. Gương mặt mũi anh tao nom qua loa thiệt trẻ con tuổi tác, đường nét mặt có chút tiều tụy yếu hèn ớt. Lưng anh tao tựa nhập ghế domain authority, trừ vứt chão an toàn và tin cậy, thắt sống lưng còn được xác định vì chưng một sợi chão đai, thực hiện cho tới toàn cỗ thân thể anh ngồi trực tiếp một cơ hội thất lạc đương nhiên. Mà nhì chân anh cũng cong vẹo, đôi bàn tay tái ngắt nhợt, suy giảm đặt tại bên trên bắp đùi của tớ.

“Bồi An, trước tiên trả tôi về bên sửa quý phái lại một chút ít, cậu cút mua sắm vài ba loại, rồi về mái ấm đón tôi, tôi và cậu nằm trong cho tới nhà đất của cô Đào.” Âm thanh của anh cũng ko rộng lớn, thậm chí còn sở hữu chút suy giảm, lại toát đi ra sự quyết tâm ko thể trái khoáy nghịch tặc.

Vương Bồi An thở nhiều năm, chỉ rất có thể thỏa mãn nhu cầu.

Cũng khó khăn trách móc Lâm Thư Tiếu đối Vương Bồi An như thế ko khách hàng khí. Đào Ý Nhiên tuy rằng rằng tuổi tác ko rộng lớn lắm, cô ấy đã và đang thực hiện nhập bệnh dịch viện được rộng lớn 5 năm, trước khi mái ấm chúng ta Giang cho tới cơ sở y tế vì thế bà Phạm Thị Hương Giang não trúng dông khẳng định thăm dò chưng sĩ ST(*), Lâm Thư Tiếu đề cử Đào Ý Nhiên chủ yếu vì thế nom trúng tay nghề phong phú và đa dạng tính chất tình trầm ổn định của cô ý ấy, không ngờ mới mẻ trải qua không đến nhì tuần, bà Phạm Thị Hương Giang vốn liếng ko kiểm soát xúc cảm được nên thực hiện cho tới Đào Ý Nhiên nên may phụ thân mũi. Làm ngành của chúng ta, đang được xúc tiếp nhiều với người mắc bệnh tâm tình ko chất lượng tốt, cũng có thể có bệnh dịch nhân không kết hợp điều trị còn mắng chưng sĩ, thậm chí còn có những lúc trị tiết đánh bác sĩ một nhì loại cũng có thể có, tuy nhiên kiểu như với bà Phạm Thị Hương Giang thực hiện bị thương may ba mũi như thế, thực sự khan hiếm thấy.

[Speech therapist: chưng sĩ điều trị ngữ điệu ]

Hôm ê Đào Ý Nhiên bị thương nên cô nên cho tới cơ sở y tế coi cô ấy, cô gái nhỏ khóc sướt mướt vừa phải ủy khuất lại tức dỗi kể lể nửa ngày, thề nguyền là không khi nào cút đáp ứng mái ấm chúng ta Giang nữa. Chuyện này quả tình đang được đem lòng hăng hái so với sự nghiệp chưng sĩ hồi phục tính năng của cô ý ấy giảm giảm bớt thật nhiều. Lâm Thư Tiếu đương nhiên cũng tức dỗi. Hôm ê gọi điện thoại cho tới mái ấm chúng ta Giang căn vặn về trường hợp, ko ngờ gọi liên tiếp ba lượt, tiếp điện thoại thông minh ko nên trợ lý thì đó là người thực hiện, trừ bỏ lặp cút tái diễn kể từ van nài lỗi rất nhiều lần, thì người cô mong muốn thăm dò cũng ko xuất hiện — ko trúng, chớ phát biểu xuất hiện, rõ nét là trong cả một tiếng động cô còn ko nghe được! Trợ lý tiếp điện thoại thông minh nằm trong với những người thực hiện đều nói đàn ông bà Phạm Thị Hương Giang đang được nhập viện, trong thời điểm tạm thời ko tiện xử lý chuyện này, cũng ko biết thiệt sự là trùng khớp hay những thăm dò cớ nữa. Mặc kệ nói như thế nào là, Lâm Thư Tiếu đang được sớm thể hiện đưa ra quyết định, nếu như hóng cuối tuần đối phương còn ko đi ra mặt mũi van nài lỗi, cô tiếp tục tự động bản thân cho tới mái ấm chúng ta Giang , phải căn vặn người thân chúng ta tính như vậy nào!

Vương Bồi An vừa phải cút, cô cũng không thể tâm tư nguyện vọng nối tiếp luyện yoga nữa, ngay lập tức gọi năng lượng điện cho tới mái ấm chúng ta Đào, lấy chuyện mái ấm chúng ta Giang phái người cho tới yên ủi chuyện của Đào Ý Nhiên phát biểu cho tới cô ấy nghe, cũng phát biểu với cô ấy cô đã mang địa điểm mái ấm cho Vương Bồi An.

“Ngại quá, Ý Nhiên, sau khoản thời gian chị ngẫm lại, chính mình cũng chính là sở hữu chút tức dỗi hồ nước đồ dùng, ko được sự đồng ý của em đang được đưa địa chỉ mái ấm em cho những người không giống, đó là chị thiệt sự mong muốn nom một chút ít, người mái ấm chúng ta Giang rất có thể tự động bản thân phân tích và lý giải cho tới hợp lý và phải chăng hay là không. Đương nhiên, nếu như em không thích quan hoài chúng ta, không thích xuất hiện cho tới chúng ta, chị vẫn cỗ vũ em.” Lâm Thư Tiếu hì hì cười cợt phát biểu.

Đào Ý Nhiên sung sướng nói: “Chị Thư Tiếu, như ý chúng ta đắc tội là em, nếu trong trường hợp là chị, dường như không dễ dàng và đơn giản bỏ dở như thế.”

“Em cũng ko thể ngay lập tức phát biểu white đi ra là bị người mắc bệnh tiến công.” Lâm Thư Tiếu nghiêm mặt mũi phát biểu,“Chúng tao là nhân viên cấp dưới có tính chuyên nghiệp, so với bọn chúng ta nội dung việc làm ko bao hàm bị người không giống điếm nhục, từng một công việc đều phải có tôn nghiêm! Chị ko khi nào nghĩ về lấy sự thỏa mãn nhu cầu của bệnh nhân hoặc việc chúng ta cố ý tạo ra sự thực hiện chưng sĩ nhập cơ sở y tế tất cả chúng ta nên phụ trách. Chị lại càng ko được cho phép việc phân phối đứng tôn nghiêm của nhân tài nhập cơ sở y tế tất cả chúng ta vì chưng gia sản người mắc bệnh, em hiểu chưa?”

“Chị Thư Tiếu, nếu như không tồn tại chỉ huy chất lượng tốt như chị, em vững chắc tiếp tục từ nhiệm.”

“Thôi cút cô nương, chớ vuốt đuôi ngựa. Tại mái ấm nghỉ dưỡng cho tới chất lượng tốt, bất quá trong cơ sở y tế thời điểm hiện tại đang dần đặc biệt thiếu hụt người, chị cũng tiếp tục không cho phép tắc em nghỉ dưỡng nhiều đâu, tối đa một tuần, quay về đi làm việc cho tới chị, biết chưa?”

“Ừm, em muốn làm sớm trở lại việc làm. Nhưng tuy nhiên, mái ấm chúng ta Giang em sẽ không còn cho tới ê nữa được ko chị?” Đào Ý Nhiên khiếp vía thốt lên, nhượng bộ như so với chuyện bị hành hung ở trong nhà chúng ta Giang gia cho tới giờ vẫn còn đấy kinh hãi hãi.

“Chị đồng ý với em, ko miễn chống em nên cho tới mái ấm chúng ta Giang nữa.” Thư Tiếu phát biểu.

“Chị Thư Tiếu, nhập TP.HCM này, chỉ mất chị quan hoài em nhất thôi.”

Thư Tiếu biết mái ấm Đào Ý Nhiên ở phương bắc, ở TP.HCM này không tồn tại họ hàng nào là không xa lạ cả, trước khi còn tồn tại một người các bạn trai, tuy nhiên cũng bởi vì thế cô ấy công tác làm việc vất vả, tình thân kể từ từ xa xăm cơ hội rồi sau cuối chia ly. Nghe cô vừa phải phát biểu như thế, ngay lập tức tim đều mượt xuống, vội vã hỏi:“Em ở nhà này nhì ngày, vững chắc cũng ko ăn uống hàng ngày chất lượng tốt bồi bửa khung hình, như thế cút, mặc dù sao thời điểm ngày hôm nay chị hết giờ làm cũng không tồn tại việc gì, chị tiếp tục thực hiện canh cá lóc cho tới em húp, thế nào?”

“Không cần thiết phô trương như thế chứ, em đơn giản may vài ba mũi thôi, cũng ko nên là tét đầu bể sọ!” Đào Ý Nhiên tuy rằng phát biểu là phát biểu như thế, tuy nhiên giọng điệu của cô ý lại đem theo gót cảm động và sung sướng.

“Còn ko nên vì thế lo ngại cho tới em sao…Được rồi, em cũng đừng quan ngại nữa, hầm canh cũng ko tính là vật gì cả. Dù sao em cũng vì bệnh viện quyết tử quá nhiều, giờ đây chị cũng “hy sinh” một chút ít coi như đền đáp! Cảm động ko nào?” Lâm Thư Tiếu cười cợt, khuôn mặt tương tự ánh trăng tuyệt đẹp mắt.

Xem thêm: rể quý trời cho chương 378

“Uầy, thôi được rồi!” Đào ý nhiên ở đầu chão bên kia khấn vái,“Lão thiên chắc chắn nên độ trì cho tới tài nấu nướng nướng của chị tốt một chút! Nếu ko, thì sau khoản thời gian húp canh em kể từ bệnh dịch không nhiều trở thành bệnh nhiều thì cay đắng lắm!”

“Ha ha không chỉ là mong muốn húp, mà còn phải nên tán tụng nữa!” Lâm Thư Tiếu cười cợt khanh khách hàng phát biểu.

Cúp điện thoại thông minh, Lâm Thư Tiếu thể trạng sướng sướng rộng lớn thật nhiều. Cô thay cho lõi sáp thơm tho mới mẻ, ở lại bên trên thảm yoga nối tiếp bài xích luyện vừa phải nãy còn dang dở