em vốn thích cô độc cho đến khi có anh

Từ khi lên ĐH, cạn nằm trong chống ưu tiên tặng mang đến tôi tên hiệu “Lơ mơ”.

Mà thực sự tôi tơ mơ thiệt, lên lớp quên đem sách, tan học tập quên thay cho cặp, khi lên đường ăn cơm trắng thì quên thẻ, thoát ra khỏi căn nhà thì quên khóa xe, bao nhiêu tính năng này cũng coi như tạm thời gật đầu, tuy nhiên khổ đau nhất đó là tôi ko ghi nhớ được toàn bộ những chữ số Ả Rập.
Action 1
Tôi thông thường ko ghi nhớ những ngày nghỉ lễ kỷ niệm, quên ngày cầu hít, quên ngày kết duyên, quên lễ tình nhân, bao nhiêu loại này đều ko yếu tố gì vì như thế mặc dù sao thông thường ngày Kẻ phiền toái cũng tương đối bận, cần tiếp khách hàng nhiều, không tồn tại thời hạn ở ở bên cạnh tôi đón mừng, chỉ mất điều tôi luôn luôn quên sinh nhật của Kẻ phiền toái.
Thế do đó năm thứ nhất yêu thương nha, hắn nói: “Em quên sinh nhật anh.”
Yêu nhau năm loại nhì, hắn lại nói: “Em vẫn nhì thứ tự quên sinh nhật anh.”
Yêu nhau năm loại tía, hắn lại nói: “Em thường xuyên tía thứ tự quên sinh nhật anh.”
Yêu nhau năm loại tư, sau cùng hắn vẫn khôn khéo đi ra nhiều, không thể ngốc nghếch đợi nụ cười bất thần nữa, mới mẻ qua loa mon Chín, hắn chính thức lải nhải:
“Còn nhì mươi ngày nữa là sinh nhật anh.”
“Ngày mai là sinh nhật anh đấy!”
“Hôm ni là sinh nhật anh.”
Cuối nằm trong tôi ko Chịu nổi nữa, trừng trị gắt lên: “Anh thiệt là phiền phức!”
Kẻ phiền phức: “…”
Đúng là căm ghét, người tớ ham muốn tặng mang đến hắn một nụ cười bất thần mà!
Action 2
Theo như đám các bạn đầy đủ tay nghề rằng thì nền tảng kinh tế tài chính tiếp tục đưa ra quyết định phong cách xây dựng thượng tằng, giữ vị “huyết mạch kinh tế” của nam nhi là rất có thể chặt đứt tâm lý cặp người yêu của mình.
Tôi thấy cực kỳ đem lý.
Ngày thứ nhất Kẻ phiền toái cảm nhận được lương bổng, tôi tức thời đòi hỏi hắn uỷ thác nộp thẻ với nguyên do cực kỳ oách: “Em cần vận hành tài chủ yếu.”
Kẻ phiền toái nói: “Em chắc chắn là rất có thể vận hành gia tài chứ?”
Tôi vỗ ngực cực kỳ tớ đây: “Đương nhiên.”
Kẻ phiền toái hỏi: “Hôm qua loa em mua sắm khoai tây chiên từng nào chi phí một túi?”
Tôi: “Ặc…”
Kẻ phiền toái hỏi: “Hôm cơ em mua sắm cái váy không còn từng nào tiền?”
Tôi: “À…”
Kẻ phiền toái hỏi: “Tuần trước em mua sắm đồng hồ thời trang treo tay không còn từng nào tiền?”

Bạn đang xem: em vốn thích cô độc cho đến khi có anh

Tôi: “Ờ…”
Kẻ phiền toái căn vặn tiếp: “Nhà tất cả chúng ta còn khoảng tầm từng nào tiền?”
Tôi: “Ừm… trả lại thẻ lương bổng mang đến anh này.”
Kẻ phiền toái lý tưởng nói: “Cuối nằm trong em vẫn trừng trị hiện tại bản thân ko tương thích nhằm vận hành tài chủ yếu rồi chứ gì?”
Tôi rung lắc đầu: “Em kinh hồn ngày nay anh cũng căn vặn em còn từng nào chi phí nhập thẻ, em lại cần lên đường tra, như vậy phiền chết!”
Action 3
Mật khẩu QQ của Kẻ phiền toái cực kỳ phức tạp, lại bao gồm cả chữ và số, từng thứ tự tôi ham muốn singin thông tin tài khoản của hắn đều cần hỏi: “Mật khẩu của anh ấy là gì thế?”
Sau thứ tự căn vặn loại n, sau cùng Kẻ phiền toái ko Chịu nổi nữa.

“Em đánh giá anh chát QQ thường ngày thì cũng khá được thôi, tuy nhiên thực hiện ơn chớ nhằm anh biết đã đạt được không? Em cần hiểu cảm hứng của anh ấy chứ!”
Tôi tự động thấy bản thân đuối lý nên rằng nhỏ: Nhưng người tớ bao nhiêu năm mới tết đến đánh giá một thứ tự, đương nhiên là ko ghi nhớ rồi.”
Kẻ phiền phức: “Lấy tuột nhưng mà ghi vào!”
Tôi: “Ý con kiến hay!”

Rất lâu tiếp sau đó, tôi lại dè dặt căn vặn Kẻ phiền phức: “Mật khẩu QQ của anh ấy là gì vậy?”
“Vẫn là cái nhưng mà em ghi đấy.” Hắn ngán chán nản rằng.
“Nhưng cuốn tuột cơ em ko thấy đâu…”
“Em… đợi một chút ít.”
“Ừ!”
Mười phút sau, Kẻ phiền toái rằng với tôi: “Anh thay đổi mật khẩu đăng nhập của anh ấy giống như với mật khẩu đăng nhập QQ của em rồi đó.”
Tôi ngay tắp lự nhào nhập lòng anh: “Yêu anh bị tiêu diệt lên đường được!”
Sau cơ, Kẻ phiền toái còn cực kỳ hiểu lòng người, lấy thay đổi mật khẩu đăng nhập ở địa hình của hắn mang đến giống như của tôi.
Action 4
Tôi và Kẻ phiền toái đi làm việc giấy má khai sinh mang đến em bé xíu, cô thực hiện ở công đoàn căn vặn Shop chúng tôi giấy má ghi nhận kết duyên, tôi vệ sinh mồ hôi: “Cháu xin xỏ lỗi, con cháu quên đem bám theo rồi.”
Kẻ phiền toái cố nhẫn nhịn, vồn vã bắt chuyện với cô ấy, cô cũng trầm trồ cảm thông, nói: “Được rồi, những con cháu cung ứng mang đến cô vấn đề vậy.

Ngày mon lấy giấy má ghi nhận kết duyên là ngày nào?”
“Ngày mon ấy ạ?”
“Các con cháu nhận giấy má ghi nhận kết duyên nhập thời hạn nào?”
“Năm 2008, Hay là năm 2007…” Tôi coi sang trọng Kẻ phiền toái với ánh nhìn cầu cứu vãn.

“Đó là ngày nay nhỉ?”
Kẻ phiền toái với vẻ mặt mũi ngặt nghèo nghị coi tôi nói: “Ngày kỷ nhiệm kết duyên của tất cả chúng ta là ngày nay nhưng mà em cũng ko ghi nhớ sao? Em rất có thể chú tâm một chút ít được không?”
“Ân oán thù cá thể của tất cả chúng ta về căn nhà tiếp tục giải quyết và xử lý, ngoan ngoãn lên đường cưng, trước tiên rằng mang đến cô trên đây biết ngày tất cả chúng ta kết duyên lên đường nhưng mà.”
Kẻ phiền toái im re nhì giây, tiếp sau đó tảo người bước đi ra cửa ngõ.
“Này! Anh lên đường đâu đấy?”
“Về căn nhà lấy giấy má ghi nhận kết hôn!”
“…”
Anh! Anh dám ko ghi nhớ ngày kỷ niệm kết duyên của tất cả chúng ta à? Anh suy nghĩ anh chạy lên đường thế là xong xuôi à, về căn nhà coi tôi tiếp tục xử lý anh thế nào!
Action 5
Có một hôm, tôi đi làm việc lại quên đem điện thoại cảm ứng.
Tôi ham muốn về căn nhà lấy, tuy nhiên lại bận ko dứt đi ra được, đang được khi do dự thì phát hiện ra Kẻ phiền toái bước trực tiếp nhập chống tôi, điềm đạm bịa đặt cái địa hình nhưng mà tôi đang được cần thiết lên bàn.
“Yêu anh vượt lên trước đi!” Tôi vội vàng vàng thì thì thầm nhập tai hắn rồi tức thời lấy điện thoại cảm ứng đi ra coi.
Trên địa hình hiển thị nhì mươi kiểu mốt cuộc gọi nhỡ, toàn cỗ là Kẻ phiền toái.
Tôi thay cho điện thoại cảm ứng nhập tay, lặng lẽ tự động kiểm điểm.
“Rốt cuộc thì đem chuyện gì em mới mẻ luôn ghi nhớ trên đây hả?” Kẻ phiền toái ngán chán nản rằng.
Tôi lặng lẽ liếc coi hắn một chiếc, rằng nhỏ: “…Yêu anh!”
Mặt hắn đang được lầm lầm đột nhiên trở thành rực rỡ.
Lúc tách ngoài văn chống tôi, khóe đôi mắt hắn còn đem ý cười cợt.
Action 6
Không biết chính thức kể từ khi này, vào cụ thể từng buổi sớm trước lúc Shop chúng tôi sẵn sàng đi làm việc, Kẻ phiền toái luôn luôn nhắc nhở tôi với thái chừng ko biết mệt mỏi mỏi:

“Đừng quên đem điện thoại cảm ứng đấy!”
“Nhớ đem bám theo khóa xe nhé.”
“Hôm ni nhiệt độ chừng xuống thấp, ghi nhớ đem bám theo áo dông tố đấy…”
Một hôm, tôi tò lần căn vặn Kẻ phiền phức: “Dạo này anh ko chê em tơ mơ nữa à?”
Hắn cười cợt xoa đầu tôi: “Mấy chuyện nhỏ nhặt này cứ nhằm anh ghi nhớ cho! Em chỉ việc nhớ… yêu thương anh, thế là đủ!”
Action 7|
Con gái của tôi “Tiểu phiền phức” tròn xoe tía mon tuổi hạc, tôi bế con cái lên đường tiêm chống.
Kết ngược vì như thế ko cảnh giác, tôi vẫn làm mất đi điện thoại cảm ứng và ví chi phí, không tồn tại một xu nhập người.
Tôi buồn vượt lên trước, mượn địa hình của những người không giống gọi năng lượng điện mang đến Kẻ phiền phức: “Em ngốc vượt lên trước nên nhằm rơi rơi rụng điện thoại cảm ứng và ví chi phí rồi.”
Kẻ phiền toái và đã được tôi rèn mang đến tài năng Chịu đựng cực kỳ rộng lớn, vậy cho nên điềm nhiên hỏi: “…Có rơi rơi rụng con cái không?”
“Không.”
“Được rội, lúc này anh lên đường đón nhì u con cái.

Xem thêm: mèo lười ngủ ngày

Mất gì rồi cũng ko cần thiết, em và con cái rất có thể về bên là chất lượng rồi.”
Trái tim đang được phiền lòng, rối bời của tôi đột nhiên thấy ấm cúng vô nằm trong.
Action 8
Đừng suy nghĩ tôi ko nhạy bén với những số lượng Ả Rập thì không tồn tại sở ngôi trường gì, có những lúc tôi cũng thực hiện mang đến Kẻ phiền toái cần coi tôi với ánh nhìn trầm trồ.
Kẻ phiền toái coi phim năng lượng điện hình họa thông thường chỉ như cưỡi ngựa coi hoa, trong cả thương hiệu phim là gì rồi cũng ko ghi nhớ.

Nhưng tôi chỉ việc liếc qua bộ phim truyền hình này một thứ tự, phân đoạn cơ chỉ xuất hiện tại một, nhì thứ tự bên trên screen là tôi rất có thể tức thời thổ lộ thương hiệu phim, biểu diễn viên chủ yếu, nội dung mẩu truyện, thậm chí là những tiếng thoại cần thiết.
Cuối nằm trong tôi cũng tin cẩn rằng: Khi Thượng Đế đóng góp cửa nhà này thì đôi khi cũng há đi ra một cửa nhà không giống cho mình.
Trong khi hưng phấn, tôi hạ quyết tâm chính thức bước đi nhập tuyến đường sáng sủa tác văn vẻ.
Khi đưa ra quyết định sáng sủa tác đái thuyết bên trên mạng Tấn Giang, tôi vẫn suy nghĩ đi ra cây bút danh đặc trưng quí phù hợp với phong thái văn vẻ của tôi, cơ là: Diệp Lạc Hữu Tâm.
Tôi mừng quýnh căn vặn chủ kiến của Kẻ phiền toái thì hắn nói: “Dù đơn giản cây bút danh tuy nhiên em cũng cần tôn trọng sự thực.

Em rằng coi, tim em nhằm ở đâu?”
Tôi ko biết rằng gì, lẳng lặng thay tên trở nên Diệp Lạc Vô Tâm.

Mặc mặc dù nghe biết lúc này tôi vẫn cảm nhận thấy nó chẳng phù phù hợp với phong thái của tôi 1 chút nào.
Action 9

Xem thêm: truyện ta muốn trở thành chúa tể bóng tối

Tôi nghe chỉnh sửa viên người nước ta bảo rằng đái thuyết của tôi ở nước ta cực kỳ được yêu thương quí, những người hâm mộ của tôi ở nước ta cũng ao ước được gặp gỡ tôi một thứ tự.

Thực đi ra, tôi cũng tương đối ham muốn gặp gỡ chúng ta ấy.
Lần thứ nhất tôi rằng với Kẻ phiền toái “Em ham muốn cho tới Việt Nam”, hắn chỉ vấn đáp tôi vì chưng nhì từ: “Không được.”
“Tại sao?”
“Anh chỉ tồn tại một người phu nhân là em, anh cần vứt từng nào chi phí đi ra nhằm nuôi em, nhỡ nhưng mà bị rơi rụng thì anh tổn thất vượt lên trước lớn!”
Tôi: “…”
Được rồi, tôi nhẫn nhịn.
Một năm tiếp theo, sau rất nhiều lần van ơn không tồn tại thành quả, các bạn tôi là Đan Đan ko Chịu được nữa lên giờ đồng hồ bênh vực: “Anh cũng thường xuyên quyền vượt lên trước trên đây, đơn giản đi ra quốc tế một chuyến thôi nhưng mà, đem gì gớm ghê đâu, dễ thường lên đường ko về à? Nếu anh ko yên ổn tâm, em tiếp tục lên đường cùng theo với cô ấy!”
Kẻ phiền toái coi vẻ mặt mũi chờ đón của tôi, sau cùng đồng ý với kiến nghị là nhằm Đan Đan lên đường cùng theo với tôi.
Trước khi lên máy cất cánh, Kẻ phiền toái lại dặn dò tìm hiểu Đan Đan một thứ tự nữa: “Cố gắng coi chừng cô ấy, chớ nhằm cô ấy tách ngoài tầm đôi mắt của cô ấy đấy.”
Cô các bạn nói: “Anh ko cần áy náy, ko rơi rụng được đâu!”
Kết ngược, máy cất cánh vừa phải chứa chấp cánh, tôi đột nhiên ghi nhớ đi ra là tôi đã nhằm quên tư trang hành lý ở cửa hàng miễn thuế của sảnh bay…
Đan Đan coi tôi rất rất lâu như không thể gì nhằm rằng, tiếp sau đó mới mẻ thở dài: “Anh ấy rằng chẳng sai, thực sự bà cực kỳ đem tài năng ko trở lại được!”
Tôi coi con bạn với ánh nhìn nại nỉ: “Bà chớ rằng gì với Kẻ phiền toái chuyện tôi nhằm quên tư trang hành lý nhé… Nếu nhằm hắn biết, sau đây chắc chắn là tôi ko được lên đường du ngoạn rơi rụng.”
Action 10
Mặc mặc dù trong nhà, tôi thông thường bị Kẻ phiền toái chê bai đầy đủ loại, này là vô tâm, này là đãng trí, này là ghi chép đái thuyết gì nhưng mà ko ưu tiên ông chồng, tuy nhiên ko biết vì như thế sao, toàn bộ đồng minh của Kẻ phiền toái thường rất quý tôi.
Có hôm vẫn chục một giờ tối Kẻ phiền toái còn gọi năng lượng điện mang đến tôi, bảo rằng hắn mang trong mình một người các bạn ko gặp gỡ tôi lúc nào nên ham muốn thích nghi.
Hắn bảo tôi sẵn sàng một chút ít, chục phút nữa hắn đón tôi bên dưới lầu.
Vì ham muốn lưu giữ sĩ diện mang đến Kẻ phiền toái, tôi cần chui kể từ chăn rét ra bên ngoài, húp một ly cafe lớn, tiếp sau đó xuống lầu nằm trong Kẻ phiền toái lên đường gặp gỡ các bạn hắn.
Người các bạn mới mẻ của Kẻ phiền toái phát hiện ra tôi, tức thời thay cho ly rượu ngồi xuống cạnh tôi, chính thức kể lể: “Ngày này ông ấy cũng nói tới em, biểu dương ngợi em, biểu dương cho tới nối bọn anh đều vô nằm trong ngưỡng mộ và ghen tị ghen tị.”
Tôi quá bất ngờ coi sang trọng Kẻ phiền phức: “Anh toàn biểu dương người không giống sau sống lưng vậy sao?”
“Anh chỉ biểu dương em sau sống lưng người không giống thôi.” Sau cơ anh thì thì thầm nhập tai tôi: “Mắt anh tầm thường cũng không vấn đề gì, ko nhằm cho những người không giống biết là được!”
Tôi bực vượt lên trước nhảy cười: “Anh biểu dương trước mặt mũi em thì khó khăn lắm à?”
Hắn nói: “Em tiếp tục tự động kiêu!”
Tối hôm cơ, tôi đã nhận được đi ra một điều: Nếu một người nam nhi thực sự chê bai, ghét bỏ vứt các bạn, anh tớ tiếp tục vô cùng ko lúc nào nửa tối nửa hôm gọi các bạn ra bên ngoài nhằm gặp gỡ đồng minh của hắn.
Sau cơ, tôi rất có thể ko ngần ngại nhưng mà trầm trồ lớ ngớ, mơ hồ nước, mặc dù sao thì luôn luôn đem người giải quyết và xử lý những phiền nhiễu cơ và ko lúc nào ghét bỏ vứt tôi.

.