hảo nhân nan vi

                                    
                                              

HẢO NHÂN NAN VI

Chương 1

Bạn đang xem: hảo nhân nan vi

Hác Hảo đem bám theo túi đựng rác đi ra khỏi cửa, cút xuống lầu để bỏ. Hắn cẩn thận ngó trước ngó sau bởi mong chờ thang hóa học đẫy láo tạp vật một cơ hội bừa kho bãi khiến cho hắn rất khó khăn để bước xuống lầu. Ai domain authority, trong ngày hôm qua vừa mới mua sắm một cái đèn cho tới sáng lại ko biết kẻ nào lấy mất, biết thế thì đã đem bám theo một cái đèn pin rồi. Vất vả xuống được lầu nhì thì mặt mày dưới này có đèn.

“Ai, này cậu cút xuống vứt rác phải không? Chờ một chút nha …”  Một bà thím ở lầu nhì mặt trang điểm vô cùng đậm, minh bạch là biết chuẩn bị đi ra ngoài. Nhìn thấy Hác Hảo xuống lầu, vội vàng chạy vào vô phòng, một lát sau khệ nệ bưng đi ra nhì cái túi nilong màu đen ngòm cười nói với Hác Hảo: “Tôi đang được tính xuống nhà bà Vương đánh mấy ván mạt chược. Cái này … ha ha … cậu có thể tiện đường đem xuống vứt dùm tôi được không? Cám ơn cậu trước nha.”

Hác Hảo gật đầu, đừng chậm tay nhận nhì túi rác, mở miệng cười với bà thím rồi tiếp tục cút xuống lầu. Được một quãng thì nghe tiếng vọng đi ra từ nhà bà Vương: “ … Ôi chao, mới rồi may mắn gặp được a Hảo cút vứt rác nên thuận tiện nhờ cậu ấy đem vứt giùm bao rác  nhà tôi luôn luôn. A Hảo thật sự rất được việc.”

“Ai nha, cái bà này sao ko kêu tôi một tiếng. Giờ này trời lạnh muốn chết, chẳng ai muốn rời khỏi ngoài. Nếu bà kêu tôi một tiếng có phải là tôi cũng nhờ được a Hảo giúp tôi một tay không?” Giọng bà Vương trả lời.

Xem thêm: bệnh mỹ nhân không làm thế thân

Hôm ni quả thật trời rất lạnh. Hác Hảo rời khỏi ngoài, trời lạnh đến mức thở cũng đi ra khói. Nhớ lần trước thân phụ mẹ hắn có điện tín nói máy sưởi ở nhà bị hư đốn rồi, muốn mua sắm một cái mới. Xem đi ra tháng này hắn phải cố gắng gom góp một ít tiền gởi về thôi.

Nhìn lên trời bầu trời đầy sao, hình như thời tiết càng rét lạnh thì bầu trời càng có nhiều sao, nó phát sáng rực rỡ. Cúi đầu nhìn bốn bao rác đang được cầm vô tay, hắn hướng chỗ đổ rác công cộng cút tới.

Xem thêm: trách em thật quá xinh

Từ giữa đống rác lòi đi ra đôi bàn chân thon dài giống như như của mấy người nhậu xỉn nằm ngủ ở trên đây, Hác Hảo tránh ánh mắt, đem bốn túi rác cút vứt. Đang định rời cút, chợt nghe thương hiệu ma mãnh men nằm mặt mày đó phát đi ra một tiếng rên rỉ đầy nhức đớn. Không nên để ý đến hắn! Hác Hảo tự nói với mình, xoay đầu bỏ cút … Nhưng thời tiết như vậy nếu để người đó nằm ở trên đây cả tối ko nghĩ cũng biết sẽ có kết quả đi ra sao. Ai … gạt bỏ, hoặc là nên cứu hắn? Hỏi số địa chỉ hoặc số điện thoại để người nhà hắn đến đón là được rồi, nghĩ thế nên Hác Hảo ngừng bước xoay lại.

Hác Hảo ngồi xổm xuống, lấy tay lúc lắc lay thương hiệu ma mãnh men đang được nằm phía dưới.

Đây là cái gì? Chà xát một chút tự nhiên thấy ngón tay dính một chất lỏng nhầy nhầy, nhìn kĩ lại thấy nó có màu đỏ. Thân là đầu bếp, hắn ko thể ko đoán đi ra được trên đây là cái gì, chính là máu rộng lớn nữa còn nóng bỏng , nhất định là máu tươi tắn.