lòng em như cát bụi

"Số 2158, cô rất có thể sớm rời khỏi tù rồi!" Mé tai của Thiệu Thanh Hòa vang lên tiếng nói như công cụ của trưởng ngục giam cầm.

Sau cơ cửa ngõ Fe "Két~" một giờ đồng hồ, rõ nét là ánh mặt mũi trời của đại hàn cho những người tao cảm nhận thấy ấm cúng, tuy nhiên Thiệu Thanh Hòa thì lại cảm nhận thấy cực kỳ chướng đôi mắt, cô híp đôi mắt nom coi trái đất chỉ mất cụt ngủn 2 năm trước đó chưa từng bắt gặp qua loa, chỉ cảm nhận thấy cực kỳ kỳ lạ lẫm!

Bạn đang xem: lòng em như cát bụi

Nhưng chỉ việc nghĩ về cho tới cô vô trên đây, ngay lập tức rất có thể xử lý phiền toái cho những người cô yêu thương nhất cuộc sống này, cô đó là ngồi thủng chúng ta giam cầm cũng chính là xứng danh.

Chỉ là...

Cô thiệt sự xin xỏ lỗi người con trước lúc cô vô tù mới mẻ sinh hạ cơ, hắn đang được phụ vương tuổi tác rồi nhỉ, đem cần đang được có thể đi đàng ko, biết chạy nhảy, đem cần thường ngày đều khóc kêu u ko.

Rất buồn, phụ vương năm này, cô đang được thiếu hụt tổn thất từng sự trưởng thành và cứng cáp của hắn.

Một con xe khan hiếm sang trọng và quý phái một đàng phi thời gian nhanh giới hạn ở sát bên của cô ý, bão táp hung hăng lướt qua loa đằm thắm thể của cô ý, cô ôm chặt lấy bạn dạng đằm thắm, cố thực hiện rét bạn dạng đằm thắm.

Cửa xe pháo há rời khỏi, người cho tới lửng thững trở lại, đập vô mi đôi mắt lại đó là người tuy nhiên Thiệu Thanh Hòa ngày lưu giữ tối mong chờ.

Chồng của cô ý.

Cố Cảnh Thiên!

Thiệu Thanh Hòa đem chút sung sướng tiến bộ lên một bước, vô đôi mắt đem theo gót một niềm mong đợi, mong muốn cho tới vuốt ve sầu mặt mũi của hắn.

"A Thiên! Anh làm thế nào lại đến?" thình lình nhiên như thể nghĩ về cho tới đồ vật gi, trong thâm tâm cô mừng rỡ lên, "Có cần là anh áp dụng mối liên hệ cho tới em sớm được thả ra?"

Bằng ko thì, cô làm thế nào được sớm rời khỏi tù?

Nghe vậy, Cố Cảnh Thiên giá thành cười cợt một giờ đồng hồ, ánh nhìn âm đức, "Thiệu Thanh Hòa, phụ vương năm rồi, cô vẫn si tâm vọng tưởng như thế."

Si tâm vọng tưởng?

Thì rời khỏi cô với hắn tuy nhiên rằng đơn thuần bao nhiêu chữ này là rất có thể tóm tắt được.

Rõ ràng phụ vương trong năm này ở vô tù, thường ngày đều trải qua loa những ngày phi người, Chịu không còn từng cơ hội tra tấn, cô đều không tồn tại rơi một giọt nước đôi mắt, vì như thế sao một lời nói tùy tùy tiện tiện của hắn lại rất có thể đơn giản dễ dàng thực hiện cho tới cô đỏ rực cả đai đôi mắt.

"Em là phu nhân của anh ấy..."

Xem thêm: đấu la đại lục 3 truyện tranh

Khóe mồm của hắn câu rời khỏi một vòng cong giá thành giá chỉ, từng chữ từng câu, "Một người dân có chi phí án, người phụ phái nữ đê tiện đem hành động việc xấu xí nhiều như thế không tồn tại tư phương thức phu nhân của tôi, huống hồ nước, tôi ko lưu giữ rõ ràng tôi từng quí cô."

Tim của Thiệu Thanh Hòa đau nhức như bị phanh thây xé xác vậy, ko cần đang được sớm biết là hắn yêu thương đều ko cần là cô sao? Không cần đang được sớm thực hiện đảm bảo chất lượng chỉ việc hắn rất có thể niềm hạnh phúc, cô bất kể thực hiện cái gì rồi cũng là trân quý đấy sao?

"A Thiên, em hiểu ra anh ko quí em, tuy nhiên đợi chút nữa về căn nhà, anh rất có thể fake cỗ thân thiết với em ko, mặc dù sao vô nhà đất của tất cả chúng ta còn tồn tại một "

"Đứa con cái sao?" Hắn giá thành cười cợt một giờ đồng hồ, "Sớm bị tiêu diệt rồi."

Oanh!

Bên tai của Thiệu Thanh Hòa tựa như ngập trời một đàng sấm vang, chấn động cho tới nổi thiệt lâu cô cũng ko lấy lại được lòng tin, một hồi lâu mới mẻ mải miết sảng lầm bầm tuy nhiên nói: "Lời này của anh ấy là ý gì?"

Cái gì rằng là... người con sớm đang được bị tiêu diệt rồi?!

Cố Cảnh Thiên chỉ thảnh thơi nhạt nhẽo sử dụng ánh nhìn sót lại liếc nom cô một đôi mắt, mặt mũi ko biểu cảm, "Cô nghe không hiểu biết sao? Tôi rằng tiện chủng cơ đang được bị tiêu diệt rồi, tức thì khi hôm qua!"

Đồng tử của Thiệu Thanh Hòa đùng một cái phóng đại, đùng một cái fake tay vươn cho tới tay lái, xe pháo ko kiểm soát được tuy nhiên té ngược té cần, xém chút nữa nằm trong con xe ở đằng trước chạm va cùng nhau.

"XÌ......"

Tiếp lốp xe pháo quỷ sát với sàn cùng theo với giờ đồng hồ vạc gắt của Cố Cảnh Thiên xen lộn cùng nhau.

"Thiệu Thanh Hòa, cô điên rồi sao?"

Trong khoảnh xung khắc cơ Thiệu Thanh Hòa nước đôi mắt rơi như mưa, "Cố Cảnh Thiên, đồ vật gi là tiện chủng, cơ đó là con cái của anh!"

Hắn vì như thế sao rất có thể sử dụng biểu cảm điềm nhiên như vậy, điềm tĩnh như vậy tuy nhiên tâm sự tin cậy bị tiêu diệt của con cái bọn họ!

Xem thêm: một nửa yêu thương một nửa cuộc đời

Huống chi...

"Tôi ko tin cậy Hi Hi đang được bị tiêu diệt rồi, anh chắc chắn là gạt em đúng không nào, Hi Hi ở đâu, anh dẫn em cút bắt gặp nó, dẫn em cút bắt gặp nó!"

Thiệu Thanh Hòa như điên rồi tuy nhiên cầm lấy ống ống tay áo của Cố Cảnh Thiên vấn đáp, Cố Cảnh Thiên nổi nóng đùng đùng vừa vặn mong muốn hất rời khỏi, điện thoại thông minh ở vô ngực đùng một cái vang lên.