nghe nói ảnh đế có hậu trường

-- Trích đoạn;
- Ánh mặt mày trời chiếu mặt trên tấm rèm hành lang cửa số Trắng tinh ma, thực hiện ánh lên một phỏng cong xinh đẹp mắt, từ từ phóng đại, sáng sủa rõ ràng.

Hàng mi lâu năm khẽ động, ngỏ rời khỏi. Dung Trạm khẽ gạt cánh tay đang được khoát bên trên người bản thân xuống, chịu đựng đựng sự đau đớn khung người, kể từ trong gầm tủ ăn mặc quần áo mang ra một cỗ tây trang và cái áo sơ-mi được là bằng phẳng, lại nhuần nhuyễn ngỏ ngăn kéo, mang ra một cái quần trong đen giòn, đóng góp ngăn kéo nhập, động tác trôi chảy cho tới chủ yếu nó cũng bất thần, thì thầm cười cợt nhạo phiên bản thân thuộc, rõ rệt là đang được trong nhà người tao vậy nhưng mà bất ngờ cứ như trong nhà bản thân vậy.

Bạn đang xem: nghe nói ảnh đế có hậu trường

Đi nhập chống tắm, ngỏ vòi vĩnh hoa sen, tùy ý nhằm làn nước chảy lên thân thuộc thể rắn chắc chắn. Từ nhập gương nhìn những dấu tích rải lênh láng bên trên ngực, nó khẽ chau ngươi, cái thương hiệu này sẽ không thể cần thiết thận rộng lớn một ít được hoặc sao? Quảng cáo ngày thời điểm hôm nay có lẽ rằng lại nên lùi lại rồi. Đây được xem là đợt loại tía vì như thế thân thuộc thể ko tự do nhưng mà nên lùi tảo, nó cũng không thể mặt mày mũi nào là nhằm gặp gỡ cai quản lí nữa.

"Rầm!" một giờ, cửa ngõ chống tắm ngỏ rời khỏi, Dung Trạm liếc đôi mắt qua loa một chiếc, mặt mày ko xúc cảm rét nhạt nhẽo nối tiếp thao tác làm việc của tớ.

Cố Tiếu An một vừa hai phải ngáp một vừa hai phải cào cào mái đầu cộc mất mặt trật tự động, đôi mắt nhắm đôi mắt ngỏ, trải qua tấm kính nhập xuyên suốt trông thấy thân thuộc thể mạnh mẽ bên dưới làn nước của những người bên phía trong, từng động tác vô cùng đơn giản và giản dị bất ngờ tuy nhiên lại lan rời khỏi sự máu mê hoặc bức người.

Tiểu đệ đệ bên dưới lại sở hữu Xu thế ngóc đầu dậy, Cố Tiếu An cố mức độ nhịn xuống, thống khoái nhưng mà giải quyết và xử lý trận đánh sinh lí này, từng giây từng phút cố nhẫn nhịn nhằm phiên bản thân thuộc ko xúc động nhưng mà hóa thân thuộc trở thành sói, thở lâu năm một khá, người này trái ngược thực không tồn tại chút tự động giác nào là không còn.

Xem thêm: trả thù tổng tài ác độc

Đến Lúc Dung Trạm ra đi được xem là tía mươi phút sau. Cố Tiếu An ngước đầu nhìn đồng hồ đeo tay đang hoạt động đầu chóng, thực sự người dân có căn bệnh thật sạch sẽ, rõ rệt trước lúc ngủ tiếp tục tắm qua loa.

"Tối ni em sẽ không còn về." Dung Trạm khoác một cái sơ-mi Trắng, ngón tay thon lâu năm mua sắm lại từng cái cúc một, hạ thân thuộc chỉ khoác độc một cái quần trong.

Xem thêm: bông hồng vàng và bình minh mưa

Từ khía cạnh của Cố Tiếu An, chiều lâu năm của cái sơ-mi Trắng chỉ một vừa hai phải đầy đủ phủ lên đường cặp mông cong vểnh, một vừa hai phải thần túng bấn lại máu mê người, khiến cho hắn mong muốn tức khắc đè người tao rời khỏi ăn tinh khiết, nuốt không còn nhập bụng, căn phiên bản ko nghe rõ ràng nó đang được rằng gì, một lòng trầm máu mê nhập những động tác ưu nhã như nghệ thuật và thẩm mỹ ấy.

Việc hắn quí thực hiện nhất đó là ngắm nhìn và thưởng thức nó, nhìn từng động tác ưu nhã thong dong như cảnh tảo lừ đừ bên dưới ống kính, cẩn trọng khoác vào cụ thể từng cái từng cái ăn mặc quần áo, tiếp sau đó hắn tiếp tục lại kể từ từ tháo dỡ từng cái từng cái xuống, nhìn nó kể từ điềm đạm kìm giữ, tiếp sau đó chính thức dần dần mất mặt kiểm soát, ở đầu cuối nên tỉ ti van lơn thả.

sstruyen chào chúng ta coi tiếp..