phó hành vân

Lâm Quỳnh nhào cho tới bên trên người Phó Hành Vân, tựa như cái lá dìu dặt đu đưa vậy, hai con mắt xanh ngắt cho tới kỳ lạ, "Hành Vân, may nhưng mà anh cho tới rồi, tôi suýt nữa là bị ức hiếp tê liệt.

"
Người bị sợ hãi, bị ức hiếp banh mồm bla bla, người ức hiếp kẻ không giống thì banh mồm nhả đi ra nhị loại răng.

Bạn đang xem: phó hành vân

Phó Cảnh Hồng:!.

Phó Hành Vân:!.

Lâm Quỳnh thấy anh ko rỉ tai, bịa đặt mông ngồi lên đùi anh, dụi dụi vô người Phó Hành Vân, vô nằm trong tủi thân thiện, "Anh ko tin cậy tôi?"
Phó Hành Vân coi cậu ở cự li ngay gần, ngửng đầu lên, im re một khi, "Không với.

"
Lâm Quỳnh: "Vậy sao anh ko trình bày gì.

"
Phó Hành Vân tức thời cứng họng, Lâm Quỳnh nổi xung, "Anh ko tin cậy tôi?"
Phó Hành Vân kể từ vô kẽ răng rít đi ra nhị chữ, "Không với.

"
Lâm Quỳnh bĩu từng đến mức độ treo được cả can dầu, "Vậy vì sao anh ko trình bày gì?"
Phó Hành Vân hít thâm thúy một tương đối, "Tôi cần thiết thời hạn.

"
Lâm Quỳnh vướng mắc, "Thời gian trá nhằm thực hiện gì?"
Phó Hành Vân coi nhị loại răng chan chứa tiết tê liệt, "Thuyết phục phiên bản thân thiện bản thân.

"
"!.

"
Lâm Quỳnh: "Anh lúc này ko cần thiết thuyết phục phiên bản thân thiện nữa.

"
Phó Hành Vân rủ đôi mắt coi cậu, "Tại sao?"
Lâm Quỳnh tráng lệ và trang nghiêm, "Đây đó là thực sự.

"
Phó Cảnh Hồng vừa vặn banh mồm ngay tắp lự chảy máu:!.

Vừa quyết định banh mồm phản bác bỏ, ngay lập tức tiếp sau đó ngay tắp lự thấy Lâm Quỳnh sử dụng nhị tay ôm đầu Phó Hành Vân, "Cho mặc dù ko cần là việc thiệt thì anh cũng cần tin cậy tưởng tôi vô ĐK.

"
Phó Hành Vân banh mồm, "Tại sao?"
Lâm Quỳnh trình bày, "Bởi vì thế anh là bạn đời tri kỷ của tôi.

"
Mặt Phó Hành Vân tức thời ngây đi ra, ko kịp trả hồn.

"Huống hồ" Lâm Quỳnh cố ý cúi đầu khóc thút thít bên trên đùi anh, giơ tay chỉ về phía Phó Cảnh Hồng đang được ói cả tiết, "Chính anh tao bắt nạt tôi.

"
"! " Phó Cảnh Hồng nổi gân xanh lơ, "ĐM mày!!!"
Câu này vừa vặn trình bày xong xuôi, mồm lại chan chứa tiết.

"Anh nghe thấy rồi chứ!"
Lâm Quỳnh chỉ về phía người tê liệt nhằm Phó Hành Vân coi, "Hắn còn mắng tôi.

"
Phó Cảnh Hồng:!.

Lâm Quỳnh giơ tay đi ra, cố ý chui nguồn vào vòng đeo tay anh, "Hắn vừa vặn rồi còn trình bày là mong muốn lột trang bị tôi đi ra.

"

Phó Hành Vân nghe xong xuôi ngay tắp lự nhíu ngươi.

Khuôn mặt mày Lâm Quỳnh chan chứa vẻ nhịn nhục coi Phó Hành Vân, "Tôi sinh sống bị tiêu diệt lưu giữ lấy, hắn đi ra ngay tắp lự nghiền buộc.

"
Sau tê liệt nghẹn ngào, "Tôi bị thương rồi nè.

"
Phó Cảnh Hồng nuốt xuống một ngụm tiết, "Ở đâu cơ?"
Phó Hành Vân:!.

Phó Cảnh Hồng ko thể tin cậy được coi Lâm Quỳnh than khóc trong khoảng tay Phó Hành Vân.

Khi cậu tao đấm hắn một đấm đâu với như thế.

Lâm Quỳnh quay đầu sang một bên coi Phó Cảnh Hồng một chiếc, tiếp sau đó kéo ống ống tay áo, nhằm lòi ra cánh trắng tay nõn, "Đây nè.

"
Dưới ánh trăng, chỉ thấy bên trên cánh trắng tay nõn như tay trẻ em con cái tê liệt là lốt hằn đo đỏ tía, lúc này sắc tố vẫn nhạt nhẽo trở thành hồng rồi.

Xem chậm rì rì chút nữa!
Là ko thấy gì luôn luôn rồi.

"Anh xem" Lâm Quỳnh đem khuỷu tay cho tới trước mặt mày Phó Hành Vân, "Đau lắm.

"
Phó Hành Vân:!.

Phó Cảnh Hồng tức hộc tiết, "Đây cũng tính là bị thương.

"
Lâm Quỳnh quay đầu sang một bên coi hắn, "Anh dám trình bày trên đây ko cần anh làm?!"
Phó Cảnh Hồng: "Con u nó chứ, đợi tăng chút nữa là tan thất lạc u rồi!"
"!.

"
Phó Cảnh Hồng nhặt nhị cái răng của tớ lên, ánh nhìn như quan toà coi Lâm Quỳnh, tuy nhiên chỉ việc bản thân ko chột dạ!.

Ánh đôi mắt Lâm Quỳnh coi chằm chằm hắn thiệt lâu, tiếp sau đó xoay đầu, "Anh tấn công tôi rồi.

"
Phó Cảnh Hồng:!.

Phó Cảnh Hồng hít thâm thúy một tương đối, "Chứng cứ đâu?"
Lâm Quỳnh chỉ cánh tay bản thân, "Đây đó là bệnh cứ.

"
Nhưng vừa vặn cúi đầu coi, vết hằn hồng nhạt nhẽo bên trên tay sớm vẫn bặt tăm.

Lâm Quỳnh:!.

Lâm Quỳnh xắn ống tay áo lên, tiếp sau đó coi Phó Hành Vân, "Anh cũng trông thấy rồi, là anh tao tấn công tôi đích thị không?"
Phó Hành Vân:!.

Lâm Quỳnh: "Anh trình bày gì chuồn.

"
Phó Hành Vân giống như là đang thuyết phục chủ yếu bản thân vậy, giá buốt nhạt nhẽo thốt đi ra một chữ, "Phải.

"
Phó Cảnh Hồng tức phẫn uất tuyệt đỉnh, loạng choạng trở về phần bên trước, "Anh cả, anh trình bày vậy với còn chút lương lậu tâm nào là không?"
"Anh coi em chuồn.

"

Phó Hành Vân liếc mắt coi Phó Cảnh Hồng phun đi ra một ngụm tiết.

Phó Cảnh Hồng lại chỉ vô Lâm Quỳnh, "Anh coi cậu tao coi.

"
Phó Hành Vân rủ đôi mắt coi Lâm Quỳnh đang khiến vẻ mặt mày thơ ngây không có tội.

"Rốt cuộc ai là kẻ bị hại?"
Phó Hành Vân:!.

"Cậu trình bày tôi ức hiếp cậu tuy nhiên cho tới trong cả một bệnh cứ cũng không tồn tại.

"
Sau tê liệt chìa nhị cái răng chan chứa tiết trong thâm tâm bàn tay đi ra, "Mà tôi thì lại sở hữu bệnh cứ.

"
Phó Hành Vân khoan thai, thản nhiên coi Lâm Quỳnh, "Cậu?"
Lâm Quỳnh y hệt như chú thỏ con cái bị giậm dọa kinh hoàng, nhấp lên xuống đầu nguầy nguậy, "Tôi ko biết.

"
Sau tê liệt liếc mắt coi nhị cái răng tê liệt, "Bạo lực lắm luôn luôn á, tôi sao hoàn toàn có thể thực hiện đi ra chuyện kinh sợ như thế được.

"
Mặt Phó Cảnh Hồng tê liệt liệt, "Cậu mới nhất chuồn đàng quyền vô mặt mày tôi, thực hiện tôi rớt nhị loại răng.

"
"Không hề.

"
Lâm Quỳnh mặt mày chan chứa kinh hoàng hãi xua tay, "Sao tôi hoàn toàn có thể thực hiện đi ra chuyện tê liệt chứ.

"
"Tôi thông thường cho tới trong cả một con cái con kiến cũng giẫm ko bị tiêu diệt, sao hoàn toàn có thể đi ra tay tấn công người.

Xem thêm: khom lưng truyện

"
Khá khen ngợi cho 1 đóa bạch liên hoa.

Sau tê liệt sử dụng ánh nhìn dựa dẫm coi anh, "Hành Vân.

"
Phó Hành Vân tựa như người máy ko xúc cảm, "Cậu ấy trình bày không tồn tại.

"
"! " Phó Cảnh Hồng chỉ chiếc miệng chan chứa tiết của tớ, "Vậy mặt mày tôi là chuyện gì trên đây, vừa vặn rồi ở trên đây trừ tôi và cậu đi ra rời thì không tồn tại người loại tía.

"
Lâm Quỳnh banh mồm, "Tôi ko biết, hoàn toàn có thể là tự động anh vấp váp té.

"
Phó Cảnh Hồng tức đỏ tía đôi mắt, đặt chân vào mong muốn túm lấy cậu, "Cậu xuất sắc trình bày quá nhỉ, loại gì rồi cũng nhằm cậu nói!"
Ai ngờ ngay lập tức sau này lại thấy người con trai giơ tay lên bảo đảm an toàn cậu, Phó Cảnh Hồng bất thần, "Anh cả, anh với ý gì đây?"
Phó Hành Vân ko banh mồm.

Phó Cảnh Hồng quay đầu sang một bên nhổ một ngụm nước miếng lẫn lộn tiết, "Anh cả, anh ko sai sót đấy chứ, lại chuồn bảo đảm an toàn cậu tao.

"
Lâm Quỳnh nghe vậy ngay tắp lự ko sướng, "Chồng của tôi ko bảo đảm an toàn tôi, lẽ nào là bảo đảm an toàn cậu?"
Phó Cảnh Hồng: "Cậu!"
Lâm Quỳnh kiêu ngạo ngửng đầu, tựa như chó dựa tương đối căn nhà vậy.

Phó Cảnh Hồng coi nhị người, đùng một cái nhảy cười cợt, "Phó Hành Vân, con cái u nó, ko cần là vẫn quí cậu tao rồi tê liệt chứ.

"
"Anh nhớ là, khi đầu những người dân kết duyên thế nào là, cái thương hiệu khốn bám lấy anh này thiệt sự quá ti tiện.

"
Phó Cảnh Hồng vừa vặn trình bày xong xuôi, trước mặt mày ngay lập tức tức tốc xuất hiện nay một bóng đen ngòm.

"ĐM!!!"
Bụng Phó Cảnh Hồng nhói lên một đợt đau, nháy đôi mắt bao tử như quặn thắt, ôm bụng ngồi thụp xuống khu đất ói khan.

Lâm Quỳnh cho những người tao thêm 1 đàng quyền rồi một lần tiếp nữa ngồi lại bên trên đùi Phó Hành Vân, "Vừa nãy chừng như hắn tao cũng trở nên thương như thế tê liệt.

"
Phó Hành Vân:!.

Phó Cảnh Hồng ôm bụng, mặt mày nhăn nhó, thứ tự này cũng ko tranh giành biện với Lâm Quỳnh nữa, nhưng mà chuyển sang một phía không giống, "Phó Hành Vân, không có bất kì ai hoàn toàn có thể làm rõ rộng lớn anh, ban sơ Lâm Quỳnh vì thế đồ vật gi nhưng mà kết duyên với anh.

"
"Cái thương hiệu ăn cây táo rào cây sung như cậu tao anh cần rõ ràng nhất chứ, còn nếu không thì anh cũng đâu phòng ngừa cậu tao.

"
Sau tê liệt coi Lâm Quỳnh đang được ngồi bên trên đùi người tao, "Nhưng anh lúc này lại chuồn bảo đảm an toàn cậu tao, ko cảm nhận thấy nực cười cợt sao?"
Mắt Phó Hành Vân tối lại, "Cậu mong muốn trình bày gì?"
"Không với gì.

"
Phó Hành Hồng cười cợt, nhe hàm răng chan chứa tiết, "Tôi chỉ mong muốn khiến cho anh tươi tỉnh lại thôi, tôi vừa vặn nãy vẫn căn vặn chung anh rồi.

"
Nói rồi chỉ vô Lâm Quỳnh: "Cậu tao kết duyên với anh chỉ vì thế háo sắc ham chi phí của anh ấy nhưng mà thôi.

"
Phó Cảnh Hồng khốc liệt quan sát về phía Lâm Quỳnh, ngờ đâu đối phương ko chút chột dạ.

Lâm Quỳnh coi hắn, "Nếu ko thì vì thế loại gì?"
Nói rồi bao bọc lấy cánh tay Phó Hành Vân, "Tôi đó là quí anh ấy vừa vặn nhiều vừa khít trai.

"
Phó Cảnh Hồng: "Anh cả, anh bị cậu tao lừa rồi, cậu tao căn phiên bản ko yêu thương anh, kết duyên với anh chỉ vì thế lợi ích!"
"Hành Vân, anh chớ tin cậy hắn, câu nói. hắn trình bày vừa vặn nghe ngay tắp lự biết ngay lập tức ko cần thiệt.

"
Phó Hành Vân:?
Lâm Quỳnh tráng lệ và trang nghiêm, "Hắn tao ngậm tiết phun người!"
"!.

"
"Hắn tao đang được thách thức kị.

"
Sau tê liệt nhào cho tới, trình bày mặt mày tai anh: "Tôi yêu thương anh nhất, bên trên đời này chỉ yêu thương 1 mình anh.

"
Phó Cảnh Hồng giậm chân, "Tôi thách thức kị loại gì?!"
"Anh cả, anh cũng trông thấy rồi tê liệt, chỗ bị thương bên trên mặt mày và bên trên người tôi đều bởi cậu tao, anh lúc này trình bày mang đến dễ dàng nghe thìa là hoạt động và sinh hoạt ko tiện, anh ko kinh hoàng về sau cậu tao tiếp tục đi ra tay với bản thân sao?"
Lâm Quỳnh giơ tay che tai Phó Hành Vân lại, "Anh chớ nghe hắn trình bày bậy, tôi yêu thương anh còn ko không còn, sao nhỡ thực hiện nhức anh.

"
Chính vô khi Phó Cảnh Hồng và Lâm Quỳnh đang được tranh giành cãi, cơ hội tê liệt ko xa thẳm truyền cho tới giờ đồng hồ tiếng ồn ào.

Không không nhiều người, không ngừng nghỉ tiếp cận rừng hoa, đứng vị trí số 1 là Phó lão gia tử và Phó Viện đang được hứng ông, Phó Trường Phong và những người dân không giống theo dõi sau.

Thấy Phó Hành Vân ra bên ngoài vẫn lâu ko quay trở lại, với người ngay tắp lự khuyến cáo ra bên ngoài chuồn dạo bước mang đến xài thực, tiện thể lần người.

Ai ngờ vừa vặn cho tới ngay tắp lự trông thấy quang cảnh rực rỡ này.

Phó lão gia tử coi cảnh tượng phí đàng trước mặt mày, "Chuyện gì đây?!"
Phó Cảnh Hồng đặt chân vào, "Ông nội.

"
Lâm Quỳnh vực lên ngoài người Phó Hành Vân, cũng gọi theo dõi, "Ông nội!"
Phó Cảnh Hổng chỉ vô Lâm Quỳnh, "Con đơn thuần cho tới rỉ tai với cậu tao vài ba câu, ngờ đâu cậu tao lại đi ra tay tấn công người.

"
Phó lão gia tử nhíu ngươi.

Lâm Quỳnh banh mồm nói: "Con không tồn tại, là anh tao tự động té.

"
Phó Viện cuống quýt vàng xoa vơi, "Ông nội, trên đây chắc chắn là với hiểu nhầm gì tê liệt.

"
"Có gì nhưng mà hiểu nhầm, chị cả, chị ko trông thấy mồm em sao?"
Phó Cảnh Hồng vừa vặn trình bày xong xuôi ngay tắp lự khiến cho ánh nhìn quý khách triệu tập vô mồm bản thân, chỉ thấy đối phương khi rỉ tai còn đang được chảy tiết.

Phó lão gia tử coi Lâm Quỳnh, banh mồm, "Thật là cậu?"
Lâm Quỳnh vừa vặn quyết định banh mồm, ngờ đâu cổ tay lại bị người tao bắt chặt, thẳng kéo bản thân về mặt mày người.

Đôi đôi mắt đen ngòm láy của Phó Hành Vân thâm thúy không thể tưởng tượng được, "Không cần cậu ấy.

"
Phó lão gia tử thấy Phó Hành Vân banh mồm ngay tắp lự trầm đem, Phó Hành Vân là vì một tay ông nuôi rộng lớn, lúc này thất thế rồi tuy nhiên tình thương vẫn còn đấy tê liệt, thể trạng đùng một cái phức tạp.

Phó Cảnh Hồng: "Vậy anh cả trình bày coi, em sao lại bị thương.

"
Lâm Quỳnh tức phẫn uất, "Tự cậu té.

"
Phó Cảnh Hồng: "Tôi tự động té nhưng mà phiên bản thân thiện còn hoàn toàn có thể ko biết sao?!"
"Vậy cậu lấy đoạn phim giám sát đi ra mang đến quý khách coi đi!"
Ai ngờ câu này vừa vặn trình bày xong xuôi, đôi mắt Phó Cảnh Hồng tức tốc dở người đi ra, hắn thiệt sự tính sót rồi, nếu mà lấy đoạn phim giám sát đi ra trước mặt mày quý khách, chỉ hoàn toàn có thể trông thấy cảnh hắn bám riết lấy Lâm Quỳnh rồi bị đối phương đấm cho 1 phân phát.

Nếu như Phó lão gia tử ko ở trên đây thì hắn còn hoàn toàn có thể lần đàng sinh sống vô chết choc, tuy nhiên Phó lão gia tử ở trên đây rồi, ông căn phiên bản sẽ không còn mang đến hắn với thời cơ biện giải.

Thấy hắn im re, Phó lão gia tử banh mồm, "Vết thương bên trên mặt mày con cái thiệt sự bởi cậu ta?"
Phó Cảnh Hồng tức thời siết chặt quả đấm, tiếp sau đó nghiến chặt răng rít đi ra nhị chữ, "Không cần.

"
Phó lão gia tử nhịn nhường như vừa vặn coi vẫn đoán được chuyện xẩy ra thân thiện bọn họ, lúc này thực hiện rõ rệt từng chuyện cũng chia sẻ thêm thất lạc mặt mày trước bọn họ sản phẩm, thuận thế cho 1 đàng lùi, "Nếu vẫn chính là hiểu nhầm thì giải thể không còn chuồn.

"
"Con cũng sớm cho tới khám đa khoa xử lý chuồn.

"
Nói rồi một lần tiếp nữa nhằm Phó Viện hứng bản thân, đem quý khách tách chuồn.

Phó Cảnh Hồng nghiến răng coi Lâm Quỳnh, "Cậu xuất sắc thiệt tê liệt, một đấm này cũng ác lắm.

"
Lâm Quỳnh nhã nhặn cúi đầu, "Không cần thiết khách hàng sáo.

"
"!.

"
Phó Cảnh Hồng ôm mặt mày tách chuồn, ko hề tạm dừng.

Phó Cảnh Lâm không tuân theo đoàn người nhưng mà tiến bộ cho tới, "Cậu út ít thiệt sự là bị anh đánh?"
Lâm Quỳnh: "Ừ hứ.

"
"Móa ơi ha ha ha ha ha ha, anh đỉnh của chóp luôn luôn á.

"
Lâm Quỳnh coi Phó Cảnh Lâm đang được cười cợt như điên, "Nhỏ giờ đồng hồ thôi.

"
Phó Cảnh Lâm:?
"Người đều vẫn cần vào viện rồi, tất cả chúng ta sướng vừa vặn cần thôi.

Xem thêm: trọng sinh cổ đại

"
"!.

"
Lâm- ko hề biết sai- ko chút hối hận hận- Quỳnh.

.