sau khi sống lại bị đại lão học bá quấn lấy

Đại ca vẫn chạy rồi, đàn em cũng đành giải thể tức thì ngay tức thì. Vẻ mặt mày của người sử dụng học tập xung xung quanh đều vô nằm trong u ám, không hiểu biết nhiều tại vì sao Vương phẳng phiu Vũ lại đùng một cái vứt chạy. Trì Phương thấy hắn chạy cũng chẳng thèm cản, nhưng mà xoay đầu thưa với Bàng Tử Phi: "Giúp tao van lơn nghỉ ngơi nhé, tao với Vu Mặc ra bên ngoài chút."

"Hả? À, ok." Bàng Tử Phi u ám đáp.

Bạn đang xem: sau khi sống lại bị đại lão học bá quấn lấy

Ngoại trừ khi rời khỏi tay thì Vu Mặc vẫn luôn luôn tĩnh lặng đứng cạnh hiên chạy dài. Như thể đang được tách biệt ngoài đoàn người, đơn thuần thoạt coi càng rét mướt nhạt nhẽo rộng lớn đối với trước ê.

Trì Phương dẫn hắn thoát khỏi lớp học tập, bên trên Sảnh thể thao không tồn tại ai, tuyết rơi lưu lại bên trên mặt mày khu đất.

"Thế nên, rốt cuộc là đem chuyện gì vậy?" Trì Phương tạm dừng bên dưới một gốc cây, rồi xoay đầu coi Vu Mặc.

Vu Mặc tạm dừng, tầm đôi mắt khá nghiêng sang trọng cạnh bên, Trì Phương lại theo đuổi tầm đôi mắt của hắn, "Sao?"

Chỉ đem phụ vương ngày cộc ngủi, nhưng mà Vu Mặc vẫn gầy đét lên đường nhìn thấy, khí thế cũng yếu ớt rộng lớn đối với trước ê. Trì Phương thực sự vô cùng phiền lòng, vẫn nhịn ko được nhưng mà chất vấn, "Cậu sao vậy?"

"Ông... Qua đời rồi." Vu Mặc thấp tiếng nói.

Trì Phương ngẩn người, kiếp trước lúc cậu tiếp cai quản Trì gia, mới nhất chính thức nhằm ý cho tới xung xung quanh, nhưng mà Lúc ê ông Vu vẫn sớm mất tích rồi.

"Cậu..." Trì Phương tạm dừng, đem chút ko biết nên thưa gì.

Vu Mặc trả tay phủi tuyết bên trên xà đơn, kháng tay một chiếc rồi ngồi lên, hắn cũng ko coi Trì Phương, nhưng mà ngửng đầu coi chằm chằm nhập những hoa lá tuyết đang được cất cánh bên trên khung trời. Bởi vì thế đem tuyết, nên trời khá tối tăm, chẳng thấy ánh mặt mày trời đâu.

"Tôi vẫn sinh sống nằm trong ông kể từ nhỏ." Vu Mặc thấp tiếng nói, "Tuy ông vô cùng tráng lệ, tuy nhiên... Lại xử sự với tôi rất hay."

Trì Phương ko há mồm, cũng ngồi ở xà đơn cạnh bên, tĩnh lặng nghe Vu Mặc thưa.

"Ông quí tu trà, nên ông vẫn dạy dỗ trà đạo cho tới tôi, tuy nhiên tôi ko thể này quí nó được, tôi quí tiến công nhau rộng lớn, nên ông đã lấy tôi đến lớp nghiền đả." Xà đơn bị tuyết rơi cho tới lạnh giá, tuy nhiên Vu Mặc lại chẳng cảm nhận thấy gì, "Sau ê, tôi theo đuổi phụ vương u nhập TP.HCM đến lớp, chỉ trở lại viếng thăm ông vào trong ngày đầu năm thường niên."

Trì Phương tĩnh lặng nghe.

"Tôi..." Giọng thưa của Vu Mặc ngày càng nhẹ nhõm, "Tôi nghĩ rằng ông tiếp tục luôn luôn ở ê, nên trước đó chưa từng dữ thế chủ động về thăm hỏi ông, cũng tương đối hiếm khi rỉ tai với ông."

Hắn nghĩ rằng, từng năm gặp gỡ một lượt là đầy đủ rồi.

"Thế tuy nhiên, lúc này ông không hề ở phía trên nữa rồi." Vu Mặc nhẹ nhõm tiếng nói.

Trì Phương quay đầu sang một bên, coi thiếu thốn niên còn vô cùng trẻ em này, nhập đôi mắt hắn vẫn đang được đem theo đuổi sự u ám, "Cậu đang được khổ cực."

Vu Mặc cúi đầu, coi chằm chằm vết chân bên trên nền tuyết cho tới vạc ngốc, "Đây là khổ cực sao?"

Ngột ngạt, u ám, nghẹt thở, như thể ko thể này phấn khởi lên nữa.

"Con người ấy... Sinh lão dịch tử là chuyện thông thường." Trì Phương nhắm đôi mắt lại, suy nghĩ cho tới cảnh cậu trả người thân bản thân lên đường ở kiếp trước, "Cậu không tồn tại cơ hội này lựa lựa chọn, chỉ hoàn toàn có thể ở mặt mày người thân cậu Lúc bọn họ còn sinh sống, bảo đảm bọn họ thiệt chất lượng tốt, khiến cho bọn họ hạnh phúc."

Nhưng hắn đang không thực hiện thế.

Vu Mặc buông ánh nhìn xuống, ngón tay cầm xà đơn khá căng lại, lượt thứ nhất cảm biến được vị hối hận hận.

Nửa ngày sau, hắn đùng một cái há mồm, "Mẹ chất vấn tôi cũng muốn rời khỏi quốc tế du học tập ko."

Trì Phương sững sờ, xoay đầu coi Vu Mặc.

Trên mặt mày Vu Mặc không tồn tại xúc cảm gì, như chỉ thuận mồm thưa thế nhưng mà thôi.

Trì Phương lưu giữ lại, thực sự kiếp trước sau khoản thời gian phân chia lớp, cậu trước đó chưa từng nghe thương hiệu Vu Mặc, không dừng lại ở đó khi khóa chúng ta chất lượng tốt nghiệp, thủ khoa là 1 trong cô phái nữ sinh, vậy nên... Vu Mặc học tập lớp 10 đoạn ngay lập tức rời khỏi quốc tế, mãi cho tới năm năm tiếp theo mới nhất về bên sao? Chẳng trách cứ trước ê không người nào nghe biết sự tồn bên trên của Vu Mặc.

Nếu Vu Mặc nhưng mà lên đường du học tập, sau đây cậu ko thể đùa công cộng với hắn nữa, huống chi còn nghiêng giờ, năng lực contact càng ngày càng không nhiều, cũng sẽ dần dần phai lạt. Nghĩ thế, Trì Phương khá rơi rụng đuối, vẫn áp dụng xúc cảm trong tâm, đáp một giờ đồng hồ, "Ừ."

"Nhưng nhưng mà tôi vẫn kể từ chối rồi." Vu Mặc điềm tĩnh thưa, ko hề ý thức được tôi đã nhằm lại một trái ngược bom rộng lớn cho tới nấc này.

Trì Phương mạnh mẽ xoay đầu, ngơ ngẩn coi hắn, "Cậu kể từ chối rồi? Tại sao..."

Ánh đôi mắt của Vu Mặc nhẹ dịu hòn đảo qua loa người Trì Phương, hắn xoay đầu, nhảy xuống kể từ bên trên xà đơn, "Lạnh quá, tất cả chúng ta về bên thôi."

"Không, kể từ kể từ." Trì Phương cuống quýt vàng xua theo đuổi Vu Mặc, hỏi: "Cậu thiệt sự kể từ chối rồi à? Tại sao?"

Vu Mặc vẫn tĩnh lặng trở về lớp học tập, nghe được tiếng động Trì Phương lài nhài cạnh bên, sau cùng khuôn mặt vẫn luôn luôn mệt mỏi cũng buông lỏng.

Vì sao lại kể từ chối, thiệt rời khỏi Vu Mặc cũng ko thể phân tích, đơn thuần khi u chất vấn, tâm trí thứ nhất của hắn là nếu mà bản thân lên đường, Trì Phương chắc chắn tiếp tục vô cùng nhức lòng, nhưng mà nếu như đem người bắt nạt Trì Phương, thì hắn cũng không tồn tại cơ hội này bảo đảm cậu. Hơn nữa hắn vẫn ko dạy dỗ không còn lịch trình học tập cho tới Trì Phương, lỡ như sau đây cậu không hiểu biết nhiều bài xích thì cần làm thế nào lúc này, huống hồ nước...

Ánh đôi mắt của hắn khá trầm xuống, nếu như mang 1 ngày Trì Phương mất tích, thì hắn đem hối hận hận vì thế thời điểm này vẫn rời lên đường hoặc không?

Nên hắn vẫn kể từ chối u bản thân.

Lúc thổ lộ điều kể từ chối, hắn đùng một cái cảm nhận thấy trước đó bản thân luôn luôn sinh sống nhập một trái đất kỳ tai quái, tiếp sau đó bị Trì Phương mang ra ngoài.

Trì Phương chất vấn vài ba giờ đồng hồ nhưng mà Vu Mặc ko vấn đáp, đành cần tĩnh lặng xoa mũi. Trong lòng cậu còn tồn tại chút tâm trí tưởng bở, ko chừng là vì thế đại lão ko nỡ rời xa cậu?

Nghĩ thế còn cảm nhận thấy phấn khởi một ít.

Chẳng qua loa chuyện này còn có tính là cậu vẫn đổi khác Vu Mặc sau này hoặc không?

Đợi cho tới Lúc nhị người về lớp, nghề giáo căn nhà nhiệm vẫn đứng bên trên bục giảng, đơn thuần nhị người một là học viên hàng đầu khối, nhị là học viên tai vĩ đại mặt mày rộng lớn, nghề giáo căn nhà nhiệm cũng ko thưa gì, chỉ vung tay bảo nhị người nhanh gọn lẹ về điểm.

Xem thêm: hoa sơn tiên môn

Thành tích của Trì Phương tạo thành phong phụ vương rất rộng lớn nhập khối, may là đem điểm thời điểm cuối kỳ đoạn ngay lập tức được nghỉ ngơi nhộn nhịp, ko thì chắc chắn rằng Trì Phương sẽ ảnh hưởng một đám người vây coi.

Ngày đầu năm thứ nhất Trì gia chỉ trong nhà, qua loa hôm loại nhị mới nhất cho tới điểm ông Trì ăn cơm trắng. Năm ni ăn đầu năm sớm rộng lớn thông thường, đem điểm được nửa mon là cho tới đầu năm, Trì Phương dọn dẹp vệ sinh đồ đạc và vật dụng nhập căn hộ chung cư cao cấp, trả về Nhà biệt thự.

Tết chuẩn bị cho tới, chuyện nhập doanh nghiệp cũng không hề nhiều, thông thường Trì Chính và Trì Nghiêm cũng hoàn toàn có thể nghỉ dưỡng trong nhà. Trì Chính mới nhất vừa vặn nhắn tin cẩn cho tới Hứa Quang đoạn, vẫn phát hiện ra em trai vội vàng chạy qua loa nhị người, "Anh cả, anh nhị, em ra bên ngoài một khi nhé."

Vừa dứt điều, cửa ngõ vẫn đóng góp lại.

Sắc mặt mày Trì Chính tối sầm, trong tâm hiểu rõ em trai bản thân đi kiếm thương hiệu Vu Mặc ê.

Ngược lại là Trì Nghiêm, trước ê luôn luôn bận việc không nhiều về căn nhà, còn ko biết chuyện của Trì Phương nên khá buồn phiền, "Em ấy lên đường đâu thế?"

Trì Chính dựa rời khỏi sau, không dễ chịu thưa, "Đi lần thằng nhóc Vu gia chứ gì nữa."

Trì Phương vừa vặn ra bên ngoài, vẫn phát hiện ra Vu Mặc đứng hóng ở cửa ngõ, cậu quan ngại ngùng cười cợt cười cợt, bước nhị phụ vương bước xuống bậc thang, chạy cho tới cạnh bên Vu Mặc, "Tôi cho tới muộn."

Vu Mặc rung lắc đầu, treo lại khăn choàng bên trên cổ Trì Phương.

"Nhưng nhưng mà thiệt sự ko ngờ, vậy nhưng mà cậu lại quí coi phim." Trì Phương cười cợt cười cợt, ngồi ở sau xe pháo cùng theo với Vu Mặc, còn hạnh phúc chất vấn thăm hỏi bác tài một ít.

Vu Mặc khá tạm dừng, tĩnh lặng gật đầu.

Thật rời khỏi hắn cũng chẳng đem hào hứng gì với phim năng lượng điện hình họa, đơn thuần đúng khi phát hiện ra Trì Phương đăng bài xích, lần người coi phim công cộng với cậu, nên mới nhất theo đuổi.

Sắp cho tới đầu năm, unique của những tập phim được chiếu thời điểm này cũng tương đối cao, Trì Phương lựa chọn cho tới lựa chọn lùi, sau cùng chọn 1 tập phim hành vi, mặc dầu nội dung đem nhàm ngán thì coi tiến công nhau tạm thời cũng rất được.

Thế nhưng— —

"Ra quyền quá chậm rãi."

"Lực eo ko đầy đủ."

"Động tác sai trái."

Trì Phương tĩnh lặng coi Vu Mặc, lắc giật khóe mồm, "Chỉ là phim thôi nhưng mà..."

Vu Mặc thấy ánh nhìn Trì Phương ko đặt điều lên trên người phái mạnh chủ yếu nhập tập phim nữa, không dễ chịu trong tâm mới nhất nhạt dần dần, "Kỹ năng trình diễn xuất ko chất lượng tốt, tiến công nhau ko được, còn ko vày lần người này học tập võ cho tới trình diễn."

Trì Phương thở nhiều năm.

Xem phim đoạn, Trì Phương khá ủ rũ, tuy rằng cậu vô cùng quí tập phim này, tuy nhiên cậu thiệt sự không tồn tại cơ hội này phản bác bỏ lại Vu Mặc, chỉ hoàn toàn có thể buồn buồn chán.

Tầng tư mua sắm là quần thể ăn uống hàng ngày, nhị người chọn 1 quán mì. Trì Phương lựa chọn số đoạn, chỉ tĩnh lặng cúi đầu đùa Smartphone, món ăn lên cũng chỉ tĩnh lặng ăn. Vu Mặc khá không an tâm coi Trì Phương, ko biết liệu có phải là cậu đang được giận dỗi hay là không.

Trì Phương cũng ko hề tức giận dỗi, đơn thuần khá buồn phiền, không thích rỉ tai lắm.

Cơm nước đoạn, nhị người vốn liếng tấp tểnh cho tới trung tâm TP.HCM nhằm ngắm nhìn tối, tuy nhiên Trì Phương lại sở hữu chút không thích lên đường nữa.

"Vu Mặc, ko thì— —" Trước mặt mày Trì Phương xuất hiện nay một con cái vịt xấu xa xí, lông vàng bù xù, vừa vặn coi vẫn biết là thú nhồi bông của trẻ con, "Đây là dòng sản phẩm gì?"

"Tặng cậu." Vu Mặc trả con cái vịt nhỏ cho tới Trì Phương.

Trì Phương quay đầu sang một bên, phát hiện ra vô số thú bông nhập máy gắp thú cạnh bên.

Vu Mặc khá thấp thỏm coi Trì Phương.

Trì Phương thở nhiều năm, cũng ko tiện buồn ngán nữa, cậu nhíu mi, hỏi: "Cậu còn hoàn toàn có thể gắp được tính năng này nữa à?"

Vu Mặc gật đầu.

Trì Phương ko tin cẩn, cậu chỉ vào một trong những chú thỏ bông xinh đẹp cạnh bên, "Vậy cậu gắp tính năng này lên đường."

Vu Mặc thấy Trì Phương ko tức giận dỗi thì ko chút tự dự đổ tiền, kiểm soát tay gắp cho tới một khía cạnh này ê rồi ko tự dự ấn xuống nút gắp. Trì Phương ngờ vực đứng cạnh bên coi chằm chằm, trán đã và đang dán nhập mặt mày kính, rõ nét cậu thấy còn một ít nữa mới nhất cho tới chú thỏ, ko hề tin cẩn rằng Vu Mặc tiếp tục gắp trúng.

Thế nhưng mà sau khoản thời gian tay gắp hạ xuống, thiệt sự bắt được một chú thỏ, chú thỏ nhỏ run rẩy run rẩy rẩy bị gắp lên, coi như tiếp tục ngay tức thì rơi xuống, vậy và lại rắn rỏi Chịu đựng đựng cho tới lỗ thả mới nhất Chịu đựng rơi xuống.

Trì Phương cầm cố nhị con vật bông nhỏ bé xíu, vẻ mặt mày u ám, "Cái này... Đơn giản thế à?"

Vu Mặc gật đầu: "Biết tính góc là được."

Trì Phương ko tin cẩn, tự động test nhị lượt, sản phẩm chẳng gắp được đồ vật gi. Trì Phương ko phục, lại nêm thêm nhị đồng xu tiền xu nhập, tuy nhiên tay vừa vặn mới nhất bỏ trên tay cầm cố, vẫn cảm biến được sự êm ấm truyền tới từ sau sống lưng.

Vu Mặc nửa khóa Trì Phương nhập vào lồng ngực của tớ, tay cần cầm chặt bàn tay của Trì Phương, bên cạnh đó nhẹ dịu tinh chỉnh và điều khiển bao nhiêu dòng sản phẩm. Đợi cho tới Lúc tay gắp dịch chuyển cho tới một địa điểm này ê, Vu Mặc mới nhất thả lỏng tay rời khỏi, thấp tiếng nói mặt mày tai Trì Phương, "Ấn."

Giọng thưa trầm thấp, lại đem theo đuổi sự phấn chấn của thiếu thốn niên.

Trì Phương nghe được giọng hắn, theo đuổi phiên bản năng ấn xuống nút nhấn phía bên trái, tay gắp hạ xuống, thế nhưng mà gắp được một chú thỏ bông. Trì Phương ngờ ngạc ôm chú thỏ nhập ngực, khá không hiểu biết nhiều chuyện gì vẫn xẩy ra. Vu Mặc vẫn lùi rời khỏi sau đó 1 bước, tuy nhiên cậu lại phảng phất như cảm biến được khá thở của Vu Mặc đang được rơi lên cổ bản thân.

Xem thêm: vị thái tử què kia đứng lên hôn ta

Tim đập bình bịch.

Trì Phương u ám cầm chặt cổ, rồi lại xem sét bàn tay này cũng vừa vặn bị Vu Mặc cầm, cậu mạnh mẽ vứt tay xuống, ko biết nên thực hiện thế này nhằm giảm nhiệt phỏng bên trên mặt mày.

Đây là... Gì thế này?