siêu cấp cưng chiều truyện full

Cứ cho tới mon Năm là TP.HCM Nam Dương mưa dầm triền miên.

Chạng vạng tối, mưa phùn khá ngớt, bầu không khí không khô ráo quấn với mọi sợi sương mỏng tanh, cho tới bông hồng dại dột nhú trước cửa ngõ hotel cũng nhuốm đẫm sự ủ rũ.
Trong rừng hoa phía bên ngoài sảnh tiệc, Lê Tiếu nghiêng người tựa vô vách tường bên dưới cái lấp coi người nam nhi đẹp nhất trai trước mặt mày đang được huyên thuyên không ngừng nghỉ, góc nhìn rơi rụng kiên trì.
"Cho nên, cô nghe hiểu chứ? Tôi sẽ không còn mến cô, càng ko thể cưới cô, mặc dù tất cả chúng ta với thơm ước hoặc gì cút nữa.

Bạn đang xem: siêu cấp cưng chiều truyện full

Nhưng tôi khuyên răn cô nhân khi còn sớm thì kể từ quăng quật ý nghĩ về kết duyên với tôi cút."
Người thưa thương hiệu là Thương Lục, nghe nói là 1 trong bác bỏ sĩ Gianh Giá.
Lê Tiếu ko hiểu rõ về người này lắm, chỉ biết từng mối liên hệ độc nhất thân thiện nhì người chúng ta đó là thơm sự được mai ông tơ kể từ vô bụng u.
Đúng là lạc hậu!
Lê Tiếu đứng khá mệt mỏi, cựa cồ bàn chân, khẽ thở lâu năm, tiếng nói thanh thoát: "Ừ, biết."
"Với lại, cô chớ với coi hóng...!Gì cơ?" Câu thưa của Thương Lục vẫn còn đấy điểm cửa ngõ mồm, như loại ko ngờ rằng đồng ý thời gian nhanh gọn gàng thế này, tức thời ngẫn người.

Ngoài cái hiên, mưa phùn lại chính thức rinh rích, giờ đồng hồ tí tao tí tách bên trên lá chuối tây, vô trẻo lại êm ả.
Thương Lục bị giờ đồng hồ mưa thực hiện mang lại thức tỉnh, quyết định thần coi lại, trước đôi mắt đang được không hề ai.
Anh tao coi xung quanh, khúc ngoặt phần bên trước cũng chỉ thấp thông thoáng bóng hình của cái váy xanh rớt.
...
Lê Tiếu cút phen theo đòi cái hiên xuyên qua chuyện hiên chạy dọc, cơ hội cơ ko xa thẳm là một chiếc đài coi mưa vì chưng thủy tinh nghịch.
Khu vực nghỉ dưỡng mang lại khách hàng nằm cạnh sát nên không tồn tại lấy bóng người.
Cô nâng váy ngồi xuống, coi sắc trời mù mờ ngoài hành lang cửa số, tâm tự tình dưng tự do thoải mái kỳ lạ thông thường.
Thật đi ra thì thời điểm hôm nay là lần thứ nhất cô và Thương Lục đầu tiên họp mặt.

Xem thêm: truyện vô thường

Xem thêm: nhật ký anne frank

Hôn ước kể từ nhỏ buộc ràng chúng ta cùng nhau lâu vì vậy cũng chẳng nên là mô-tuýp thanh mai trúc mã gì.
Thậm chí khi cô coi lại, xuất xứ của thơm sự này sẽ không rõ nét, chả trách móc người vô ngôi nhà đều lấp liếm kín như bưng.
Đã vậy, bỏ quăng quật luôn luôn cũng chất lượng, hứng nên phiền toái về sau.
Lê Tiếu hẵng còn ngồi nghĩ về ngợi thì nghe thấy phổ biến kêu cứu vãn.

“Cứu, tôi…”
Không nên ảo giác!
Tiếng kêu vô cùng nhỏ, gần như là ko nghe đi ra, y như hiện giờ đang bị người bóp cổ, khổ sở sở cầu van.
Cô ngồi ngay ngắn lên, nghiêng tai lắng tai không còn bao nhiêu giây, rồi vùng lên cút về phía vườn cây phía bên ngoài ngay sát đài coi mưa.
Hoàng thơm dần dần buông, khung trời sập tối, mưa phùn phất phơ.
Lê Tiếu men theo đòi giờ đồng hồ cầu cứu vãn, vòng qua chuyện những cái cây lô nhỏ.

Đến cuối lối, cô nhẹ dịu rẽ những phiến lá chuối tây đi ra, cảnh tượng trước đôi mắt vượt lên trước ngoài Dự kiến.
Sâu vô vườn cây là 1 trong đình hóng non tám góc màu sắc ngọc bích, đập vô đôi mắt là 1 trong người nam nhi ngồi vững vàng vàng như núi trước bàn đá.
Suốt nhì mươi 2 năm cuộc sống, Lê Tiếu trước đó chưa từng bắt gặp bất kể người nam nhi nào là đem trang bị đen kịt và lại thích hợp và anh tuấn cho tới vậy.
Áo sơ-mi đen kịt, quần âu tây đen kịt, giầy domain authority không tồn tại lấy một phân tử những vết bụi, cánh tay với ống tay áo xắn lên kháng bên trên bàn đá, cùng theo với phỏng cong của cái phần cổ áo đang được phanh hờ đều như đang được lòi ra vẻ ngược ngạo khó khăn thuần.
Trong không khí chật hẹp này, Lê Tiếu rất có thể cảm biến được khí thế mạnh mẽ và uy lực của anh ấy tao ùa đến trước mặt mày.
“Diễn gia, tôi biết sai rồi, van cậu, cứu vãn tôi với…”
Tiếng kêu cứu vãn lại vang lên đợt nữa, sắc mặt mày Lê Tiếu đổi khác, cô thấy một người trung niên yếu hèn ớt khổ sở sở đang được phía trên sàn gạch ốp xanh rớt láng bóng.
Cô tự động nhủ sai trái, thì thầm biết tôi đã xông vô điểm tránh việc cho tới.
Lúc này, người nam nhi được gọi là Diễn gia đang được lừ đừ rãi nâng tay, khoan thai vuốt mối nhăn bên trên ống tay áo, tiếng nói trầm thấp truyền tới: “Xem đi ra, ông đang được quên quy tắc của Nam Dương này!”.