sự thiên vị độc nhất

7 giờ sáng sủa, Nam Chi vệ sinh tóc chuồn kể từ vô chống tắm rời khỏi, làn domain authority cổ mềm mượt, khuôn mặt mũi còn vương vãi vài ba giọt nước ấy đẹp mắt tựa hoa sen mới mẻ nở.

Ngay cả áo choàng tắm size rộng cũng ko bao phủ được vóc dáng vẻ xinh đẹp mắt của cô ấy.Nghe thấy giờ chuông vang lên, Nam Chi tiếp cận cửa ngõ coi thông thoáng qua loa đôi mắt mèo, tiếp sau đó mới mẻ xuất hiện đón người vô.“Sao em cho tới sớm vậy?” Cô vừa vặn nhằm người chuồn vô vừa vặn ngờ vực thưa.Người lao vào cửa ngõ là trợ lý Trang Khả Khả của Nam Chi, tuy rằng thao tác với Nam Chi ko cho tới nửa năm tuy nhiên năng lượng của cô ấy ấy thực sự rất tuyệt.Khuôn mặt mũi make up tinh ranh xảo vẫn ko ỉm được vẻ non nớt trẻ em con cái, Trang Khả Khả lanh lảnh nói: “Em cho tới đem món ăn mang đến chị Nam Chi!”Nam Chi coi bữa sáng sủa nhưng mà cô ấy đang được giơ bên trên tay, ngạc nhiên nói: “Chuyện kỳ lạ nha, tính năng này nghe đâu ko nên phong thái của em.”Trang Khả Khả mỉm cười hì hì, xách bữa sáng sủa lên xoay người chuồn sang trọng khu vực khác: “Bên tê liệt là bữa sáng sủa của em, vì thế chị Nam Chi nên em vẫn sẵn sàng một giở sáng sủa vô nằm trong healthy tê liệt.”Nam Chi thấy bột yến mạch và trái ngược cây, khóe mồm lắc giật: “Quả nhiên là trợ lý của chị ấy.”Cô chỉ thưa vậy thôi tuy nhiên nào là ngờ được giờ đây từng bữa sáng sủa đều là những loại này, thiệt sự cũng tương đối yên lặng tâm khi với cùng 1 trợ lý nhiệt tình chu đáo cho tới thế…“Hihi, cảm ơn vì thế điều tán tụng.”Nam Chi vạn bất đắc dĩ cong môi: “Chị chuồn thay cho ăn mặc quần áo.”Lúc cô rời khỏi cho tới, Trang Khả Khả vẫn bày bữa sáng sủa của nhì người bên trên bàn ăn, đơn thuần hình hình họa trái lập coi với chút thảm thương.Ngửi mùi hương hương thơm cất cánh rời khỏi kể từ đái long bao, bụng Nam Chi kêu lên một cơ hội xấu xa hổ.Trang Khả Khả gắp đái long bao cho vô mồm, nghe thấy giờ động cô ấy xoay đầu coi Nam Chi, mỉm cười nói: “Chị Nam Chi, thời gian nhanh tiếp đây bữa sớm chuồn.”Nam Chi: “…”Tâm tư của cô ấy thời điểm hiện tại đặt điều không còn bên trên đái long bao, chỉ cảm nhận thấy bột yến mạch với trái ngược cây nhạt nhẽo như nước ốc.Nam Chi ngồi xuống ăn sáng của tôi, cô căn vặn chương trình thời điểm hôm nay của tôi nhằm dời lực lưu ý chuồn khu vực khác: “Hôm ni chỉ tồn tại một hoạt động và sinh hoạt thôi đích không?”“Phải…” Trang Khả Khả vấn đáp sau thời điểm nuốt đái long bao: “Đó là một trong những hoạt động và sinh hoạt kể từ thiện của trại trẻ em không cha mẹ.

Bạn đang xem: sự thiên vị độc nhất

Người tổ chức triển khai vẫn sớm tương tác rồi.

Ngoài chị Nam Chi còn tồn tại tăng nhì người nghệ sỹ không giống nữa.

Hoạt động vô cùng giản dị, chỉ việc nghịch ngợm nằm trong chúng ta nhỏ, tiếp sau đó thợ chụp ảnh tiếp tục ở sát bên tự sướng lại.”“Chị Diêu nhằm em nhận cái này?” Trước đôi mắt, Nam Chi đang được hóng nhập cuộc vô đoàn phim mới mẻ, vậy nên trong vòng thời hạn này chỉ rất có thể bố trí một vài ba hoạt động và sinh hoạt nhỏ nhằm lộ mặt mũi.Tuy Diêu San là kẻ thay mặt đại diện của cô ấy, tuy nhiên dẫn dắt thật nhiều người nghệ sỹ không giống nữa, thế cho nên thông thường cũng chẳng rảnh lo lắng mang đến cô.

Vả lại, nhân khí hiện nay của Nam Chi cũng xoàng xĩnh rộng lớn đối với những người nghệ sỹ không giống vô tay Diêu San nên ko được quan hoài nhiều cũng dễ dàng nắm bắt thôi.Trang Khả Khả mím môi, yên ủi nói: “Chị Nam Chi, chớ chán nản lòng.

Chờ chị vô đoàn phim tiên tiến nhất ấn định tiếp tục hot lên, khi tê liệt khoáng sản chắc chắn rằng tiếp tục chất lượng rộng lớn.”Thật sự Nam Chi cũng ko nên là chán nản lòng, cô chỉ cảm nhận thấy cái loại hoạt động và sinh hoạt kể từ thiện thế này quá fake trân chuồn.

Chẳng qua loa những hoạt động và sinh hoạt này chỉ canh ty những minh tinh ranh tự động bản thân nhằm lại tuyệt vời trong tâm công bọn chúng, sau cuối thì bao nhiêu đứa trẻ em mới mẻ là kẻ chịu đựng đau khổ.“Cô nhi viện…” Nam Chi khẽ thở dài: “Vậy lát nữa em ghi nhớ sẵn sàng không nhiều chi phí, đợi cho tới khi kết thúc giục thì quyên canh ty mang đến chúng ta, quyên canh ty nặc danh là được.”“Chị Nam Chi nên đi làm việc căn nhà kể từ thiện chuồn thôi, một hoạt động và sinh hoạt không tìm được chi phí nhưng mà ngược lại chị còn quyên canh ty chi phí nữa.” Trang Khả Khả bĩu môi: “Nếu là người nghệ sỹ không giống thì sớm vẫn gióng rỗng tuếch khua chiêng thông tin ra bên ngoài rồi, vậy nhưng mà chị Nam Chi lại mong muốn quyên canh ty nặc danh.”“Em cũng biết chị không tồn tại hào hứng với việc lấy lừng danh kể từ những việc này nhưng mà.” Nam Chi tương đối mỉm mỉm cười, chỉ việc được nhập vai mình yêu thích là cô vẫn vừa lòng rồi.

Về phần với phổ biến hay là không cũng chẳng xứng đáng lo lắng gì lắm.Trang Khả Khả phồng má, bất mãn nói: “Bởi vì thế chị Nam Chi quá Phật hệ*, do đó khoáng sản chị Diêu đem thường rất tùy tiện.”*Phật hệ: với tấm lòng Bồ Tát, hiền hậu lành lặn hiền lành, ko tâm cơ, ko tranh giành đoạt với ai.

(Nguồn: Bloganchoi)Nam Chi nhấp lên xuống đầu, liếc cô ấy một cái: “Nói không nhiều lại, ăn tăng cơm trắng chuồn.”Bởi vì thế là hoạt động và sinh hoạt kể từ thiện, lại nghịch ngợm nằm trong bao nhiêu chúng ta nhỏ ở cô nhi viện nên Nam Chi đem quần jean rộng lớn nằm trong áo sơ-mi sọc kẻ rồi xuất phân phát tiếp cận hiện tại ngôi trường.Lúc này, nhì người nghệ sỹ không giống cũng xuất hiện bên trên hiện tại ngôi trường, nam giới người nghệ sỹ thì thông thường, ăn diện vô cùng giản dị.

Trái lại, một phái nữ người nghệ sỹ không giống song song gót cao cho tới trước mặt mũi quý khách.

Xem thêm: tổng tài cưỡng hôn tôi

Cô tớ mang 1 cái váy ngay lập tức màu sắc hồng nhạt nhẽo, make up kỹ lưỡng, thậm chí còn tóc tai cũng rất được thực hiện cẩn thận.Trang Khả Khả lặng lẽ né vào tai Nam Chi thưa nhỏ: “Em còn tường là đang di chuyển thảm đỏ hỏn nữa.”Vẻ phía Nam Chi không bao giờ thay đổi, chỉ vạn bất đắc dĩ cong môi.Nữ người nghệ sỹ này thương hiệu Văn Oanh Oanh, từng biểu diễn xuất vô vài ba bộ phim truyền hình, nghệ thuật biểu diễn ko chất lượng lắm tuy nhiên lại thông thường xuyên lên hot tìm kiếm.

Chủ yếu hèn là mua sắm bao nhiêu loại hot tìm kiếm đối chiếu và một sườn hình, thường thì loại hot tìm kiếm này chỉ nhằm đẽo gọt phiên bản thân ái, còn những phái nữ người nghệ sỹ đứng nằm trong sườn hình có khả năng sẽ bị lép vế vì chưng sự đẽo gọt cẩn thận tê liệt.

Vì vậy thật nhiều phái nữ minh tinh ranh không thích đứng cộng đồng với cô tớ.Nam Chi xoa trán, coi rời khỏi thời điểm hôm nay cô rời khỏi cửa ngõ quên xem ngày rồi.“Chị, thứ tự trước tiên em tham lam sự khiếu nại như vậy này, đến thời điểm tê liệt xin xỏ chị trợ giúp nhiều hơn thế nữa.” Văn Oanh Oanh từ tốn bước cho tới khu vực Nam Chi.Nam Chi tương đối nhướng ngươi, nếu như cô ghi nhớ ko lầm thì Văn Oanh Oanh vì chưng tuổi hạc cô thì nên.Nhìn thấy Văn Oanh Oanh mỉm cười tươi tỉnh như hoa, Nam Chi cũng ko thẳng ngó lơ, nở một nụ mỉm cười miễn cưỡng: “Nhân viên công tác làm việc tiếp tục hướng dẫn, ko cần thiết lo ngại.”Hoạt động vô cùng giản dị, đó là tổ chức triển khai trò nghịch ngợm nằm trong chúng ta nhỏ, phần lớn đều là trò nghịch ngợm ngoài thiên nhiên, vô tê liệt còn tồn tại trò nghịch ngợm “diều hâu quắp gà”.Thấy Văn Oanh Oanh sắc mặt mũi tái ngắt chuồn thay đổi giầy, nhân viên cấp dưới công tác làm việc bên trên hiện tại ngôi trường đều mỉm cười trộm.“Ai ko biết còn tưởng rằng tất cả chúng ta cho tới phục dịch cô tớ, cứ đứng sát bên vênh mặt mũi hất hàm sai khiến cho.”“Hay, trước máy hình họa thì vờ vịt mỉm cười tươi tỉnh, vừa vặn tảo sang trọng khu vực không tồn tại ống kính ngay lập tức chính thức nổi xung, tất cả chúng ta cũng đâu thiếu hụt nợ cô tớ.”Nhân viên công tác làm việc bởi Ban tổ chức triển khai phái cho tới đều ko quí Văn Oanh Oanh, huống chi những đứa trẻ em nhạy bén này.

Từ khi chính thức cho tới giờ, không có bất kì ai nguyện ý nhập cuộc cộng đồng một đội hoạt động và sinh hoạt với Văn Oanh Oanh.Người căn nhà trì nhanh gọn lẹ cho tới giảng hòa: “Trước tiên quý khách nghỉ dưỡng một chút ít, tí nữa lại nối tiếp trò nghịch ngợm.”Đám trẻ em ngẫu nhiên sung sướng, rộng lớn giờ trả lời: “Được ạ!” tiếp sau đó ngay lập tức giải thể.“Chị chuồn dọn dẹp vệ sinh, với việc gì thì kêu chị.” Nam Chi dặn dò tìm hiểu Trang Khả Khả một câu, tiếp sau đó xoay người trở về phía Tolet.…Trên hiên chạy dọc không tồn tại một bóng người, Nam Chi lờ đờ rãi tiếp cận cửa ngõ Tolet, còn ko đẩy cửa ngõ chuồn vô vẫn nghe thấy giờ thủ thỉ phía bên trong.“Sớm biết vì vậy dường như không nhập cuộc hoạt động và sinh hoạt này, ko biết tìm đâu thấy nhì thương hiệu biểu diễn viên tuyến 18 cho tới cọ sức nóng phỏng của em, còn tồn tại đám nhóc phiền mong muốn bị tiêu diệt nữa.”Đây là giọng của Văn Oanh Oanh, Nam Chi vẫn rất có thể quan sát được.

Hình như cô tớ đang được gọi điện thoại thông minh nên Nam Chi cũng ko ấn định đẩy cửa ngõ chuồn vô.“Anh Lý, em đem kệ, thứ tự sau anh nên bố trí khoáng sản chất lượng mang đến em, tối thiểu cũng nên được nhập cuộc hoạt động và sinh hoạt với những người dân ở tuyến bên trên, với vì vậy mới mẻ ko uổng chi phí chi ra để sở hữ hot tìm kiếm chứ.”Nam Chi ko nghe nữa, cô nhíu ngươi rồi xoay người tách chuồn.Cô mới mẻ chuồn được vài ba bước, Văn Oanh Oanh cũng xuất hiện bước rời khỏi.“Chị, đợi đã!” Thấy người cho tới là Nam Chi, ánh nhìn Văn Oanh Oanh sáng sủa lên, chạy lờ đờ xua đuổi theo đòi sau.Nam Chi tạm dừng, xoay đầu coi Văn Oanh Oanh, bên trên mặt mũi tràn trề nghi ngờ hoặc: “Có việc gì sao?”Văn Oanh Oanh mỉm cười và ngọt ngào, tiếng nói tỏ vẻ thân ái mật: “Vừa nãy em không sở hữu và nhận rời khỏi chị, ko ngờ chị là kẻ của doanh nghiệp vui chơi giải trí Húc Tinh, vậy dĩ nhiên chị vẫn gặp gỡ qua loa Chu Tự Bắc rồi nhỉ!”Nam Chi tương đối nhướng ngươi, bảo sao thái phỏng đùng một cái nhu hòa vì vậy, hóa rời khỏi là với ý trang bị không giống.Công ty vui chơi giải trí Húc Tinh, Chu Tự Bắc, vô giới vui chơi giải trí không có bất kì ai ko nghe biết bao nhiêu chữ này.

Chu Tự Bắc với khuôn mặt được đối chiếu với nam giới người nghệ sỹ số 1.

Phụ phái nữ mong muốn tiếp cận anh nhiều ko điểm xuể, chẳng qua loa là chưa tồn tại ai thành công xuất sắc nhưng mà thôi.Văn Oanh Oanh với tâm tư nguyện vọng vì vậy cũng không tồn tại gì xa lạ.“Đã từng gặp gỡ.” Nam Chi tương đối mỉm cười: “Cô với hào hứng với Chu tổng sao?”Đối với thắc mắc thẳng của Nam Chi, Văn Oanh Oanh đỏ hỏn mặt mũi, cô tớ lắp đặt bắp ngỏ miệng: “Em chỉ tương đối tò lần một chút ít, Chu tổng quí loại người thế nào vậy?”Nam Chi mỉm cười gượng: “Sao tôi hiểu rằng anh tớ quí loại gì.”Văn Oanh Oanh tức thời lòi ra vẻ mặt mũi thất vọng: “Cũng đích, sao chị rất có thể biết Chu tổng quí loại người gì, cứ coi như em ko căn vặn.”Vẻ mặt mũi của Nam Chi vẫn không bao giờ thay đổi, mỉm cười đáp lễ: “Ừ, tôi chỉ là một trong những minh tinh ranh nhỏ, thiệt sự ko thân ái với Chu tổng.

Cô vẫn nên đi tìm kiếm người không giống căn vặn thì rộng lớn.”Câu thưa này khiến cho sắc mặt mũi Văn Oanh Oanh thay cho thay đổi, cô tớ mỉm cười mỉa nói: “Trợ lý tìm hiểu em, em chuồn trước.”Sau khi hoạt động và sinh hoạt kết thúc giục, Nam Chi lên con xe Van rồi tách chuồn, coi vẻ mặt mũi ko nỡ của con trẻ, cô khẽ thở nhiều năm.“Giao chi phí mang đến viện trưởng chưa?”Trang Khả Khả một phía bảo lái xe tài xế chuồn, một phía mỉm cười nói: “Em thao tác thì chị Nam Chi cứ yên lặng tâm chuồn.”Cô ấy thưa xong xuôi, lấy điện thoại thông minh rời khỏi đánh giá hình họa chụp hoạt động và sinh hoạt thời điểm hôm nay, tiếp sau đó nhấp vô Weibo, #Văn Oanh Oanh tặng tình thương ở cô nhi viện# đang được ở loại 25 vô mục tìm hiểu tìm kiếm thông dụng.“Tốc phỏng mua sắm hot tìm kiếm của Văn Oanh Oanh thời gian nhanh thiệt đấy.” Trang Khả Khả bĩu môi, ko cảnh giác trượt tay nhấn vào kể từ khóa, từ trên đầu cho tới cuối trang blogger đều đối chiếu Văn Oanh Oanh và Nam Chi.Trang Khả Khả tự nhiên trở thành tức giận: “Sao Văn Oanh Oanh lại ko biết xấu xa hổ vì vậy, chỉ tự động chỉnh hình họa mang đến mình!”Nam Chi dở khóc dở mỉm cười, thời điểm hôm nay ko nhằm Trang Khả Khả tài xế là vấn đề đích đắn.

Xem thêm: cực phẩm tà thiếu

Giải trí Húc Tinh có tài năng xế riêng rẽ, nếu như người nghệ sỹ với chương trình thì rất có thể xin xỏ chuồn, thiệt như mong muốn vì thế cô vẫn xin xỏ được lái xe.“Tức giẫn dữ làm cái gi, cứ nhằm cô tớ mua sắm.” Nam Chi nhẹ nhõm giọng trấn an cô.Trang Khả Khả tức giẫn dữ một vài ba giây, ngay lập tức mỉm cười hì hì: “Văn Oanh Oanh lật xe cộ rồi, cô tớ sửa hình họa cho tới phỏng chéo luôn luôn lối gạch men men sát bên, toàn bộ phản hồi đều đang được giễu cợt cô tớ.”Thấy Trang Khả Khả giơ điện thoại thông minh rời khỏi mang đến cô coi nên Nam Chi cũng coi sơ qua: “Cũng may, khi chị ở sát bên cô tớ coi cũng ko xấu xa lắm.”“Chị Nam Chi sao rất có thể xấu xa được!” Trang Khả Khả ngỏ tấm hình họa đầu tiên mang đến cô xem: “Hừ! Cho mặc dù make up nhẹ dịu, ăn diện mộc mạc cũng đầy đủ vượt qua loại người như Văn Oanh Oanh, bao nhiêu người phản hồi thường rất với đôi mắt coi.”“Được rồi, chớ tức giẫn dữ.” Nam Chi sờ đầu Trang Khả Khả, mỉm cười yên ủi.Đôi đôi mắt tròn trặn xoe của Trang Khả Khả tương đối nheo lại: “Cô tớ ko xứng đáng nhằm em tức giẫn dữ, tí nữa cho tới doanh nghiệp coi soái ca mang đến bớt tức bực, hi hi hi, nghe thưa thời điểm hôm nay Chu tổng tiếp tục cho tới doanh nghiệp tê liệt nha.”Nam Chi dở khóc dở cười: “Mấy người này làm thế nào thế, một người nhì người gì đều quí Chu Tự Bắc cả.”…Bước vô cầu thang máy doanh nghiệp, Trang Khả Khả vẫn bám riết ko tha bổng, hỏi: “Văn Oanh Oanh vẫn thưa gì với chị Nam Chi thế? Cô tớ cũng quí Chu tổng sao? Cô tớ thưa à?”Nam Chi ấn tầng lầu, tỏ vẻ bất lực trước vẻ mặt mũi tức giẫn dữ của Trang Khả Khả: “Cô tớ chỉ căn vặn chị là Chu tổng quí loại người thế nào thôi, em chớ khích động.”“Sao ko khích động được!” Trang Khả Khả không dễ chịu nói: “Chu tổng đó là khoáng sản cộng đồng của doanh nghiệp tất cả chúng ta, ai ai cũng ko được cướp anh ấy!”“Tài vẹn toàn chung?” Nam Chi vô cùng với hào hứng, coi cô hỏi: “Tại sao?”“Dù sao những người nghệ sỹ nam giới không giống đều là của fans, tuy nhiên Chu tổng ko nên người nghệ sỹ nên anh ấy là của từng người!” Trang Khả Khả dấm dúi coi xung quanh cầu thang máy, nhỏ giọng nói: “Nhân viên phái nữ tất cả chúng ta lén tạo ra một group chat nhằm nói đến chuyện của Chu tổng, chị Nam Chi vẫn muốn vô không?”Nam Chi sửng sốt, sững sờ mất mặt bao nhiêu giây mới mẻ trả hồn: “Bọn chúng ta đều nói?”“Chỉ phải là chuyện tương quan cho tới Chu tổng, cái gì rồi cũng thưa được.” Trang Khả Khả mỉm cười hì hì, móc điện thoại thông minh rời khỏi mang đến Nam Chi coi lịch sử hào hùng nói chuyện.[Các bà bầu, thời điểm hôm nay Chu tổng đem một chiếc áo sơ-mi sọc kẻ, thiệt mong muốn xé nhừ ăn mặc quần áo của anh ý ấy!][Còn nên thưa, không tồn tại nam giới người nghệ sỹ nào là với dáng vẻ người sánh vì chưng Chu tổng được.][Nhìn coi mông này.

Vểnh!!!]Nam Chi coi lịch sử hào hùng nói chuyện với vẻ mặt mũi lênh láng vạch đen giòn, còn chưa kịp thủ thỉ vẫn nghe cầu thang máy “đinh” một giờ, cửa ngõ cầu thang máy lờ đờ rãi ngỏ rời khỏi, cô ngước đôi mắt coi rời khỏi phía bên ngoài, thực sự người được nói tới vô lịch sử hào hùng nói chuyện.Người nam nhi một tay đút túi, tây trang màu sắc lam nhạt nhẽo lót ở phần bên trong khiến cho toàn bộ cơ thể anh coi đĩnh đạc, tuấn tú.

Tuy rằng cúc áo sơ-mi được mua sắm không còn vẫn rất có thể mơ hồ nước cảm biến được cơ bắp săn bắn dĩ nhiên phía bên trong, khiến cho người tớ ko thể ko phân phát hình thành.Trang Khả Khả vô cùng sung sướng, vừa vặn xoay đầu ngay lập tức phát hiện ra Chu Tự Bắc đứng phía bên ngoài cầu thang máy, vẻ mặt mũi hãi kinh, tiếp sau đó thẳng nhằm điện thoại thông minh “rơi” xuống khu đất.Mặt điện thoại thông minh phía lên bên trên, đúng khi trượt cho tới chân Chu Tự Bắc, screen vẫn còn đó sáng sủa, lịch sử hào hùng nói chuyện quang đãng minh chủ yếu đại hiện thị như mong muốn rời khỏi hiệu Chu Tự Bắc mau chóng coi một chiếc.Nam Chi & Trang Khả Khả!!!.