thẩm vị ương lãnh hoài cẩn truyện full

“Ồ, em biết rồi.” 

Đối mặt mày với việc thất lạc kiên của Lãnh Hoài Cẩn, Thẩm Vị Ương vẫn đặc biệt điềm tĩnh ngồi cơ, ngửng đầu nhìn anh với cùng 1 khuôn mặt mày không có tội rồi trình bày. 

Bạn đang xem: thẩm vị ương lãnh hoài cẩn truyện full

Lãnh Hoài Cẩn siết chặt tóm tay, kìm nén cơn giận dỗi của phiên bản thân thích rồi trình bày với cô: “Cô còn ko vùng lên, còn hóng tôi bế cho tới khám đa khoa sao?” 

Thẩm Vị Ương thì thầm suy nghĩ sao anh ấy hiểu ý của tôi vì vậy chứ, nở nụ mỉm cười ngây thơ: “Đúng vậy.” 

“Anh rể, anh bế em cút.” 

Cô ko đỏ rực mặt mày dang rộng lớn cánh tay về phía anh như 1 đứa trẻ con, như thể đang được đợi anh ôm siết lấy bản thân. 

Con hồ ly tinh tinh nghịch ko biết xấu xí hổ này! 

Thân Khiết suýt chút nữa nôn đi ra huyết vì như thế bị trêu gan. 

Nhưng ngay lập tức thời điểm này, thân thích phận của cô ấy tao là chị chúng ta của cô ấy, thiệt khó khăn nhằm trình bày rất nhiều câu nói. răn dạy dỗ quở mắng, trầm trồ ko ưng ý và ghen ghét ghét bỏ càng ko hợp lý và phải chăng, nên chỉ có thể rất có thể siết chặt tóm tay và chờ đón phản xạ của Lãnh Hoài Cẩn. 

Và lòng trung thành với chủ của Lãnh Hoài Cẩn giành cho “Thẩm Vị Ương” đang không thực hiện cô tao tuyệt vọng. 

Advertisement

Anh xoay người tăng trưởng tầng, đẩy một con xe lăn kềnh kể từ bên trên tầng xuống, tiếp sau đó Lãnh Hoải Cẩn ngừng xe cộ lăn kềnh trước mặt mày cô: “Tôi sẽ không còn bế cô, hoặc là cô tự động trèo lên xe cộ lăn kềnh để 

tôi đẩy, hoặc là cô tự động trèo lên xe cộ phía bên ngoài.” 

Tóm lại đó là anh sẽ không còn va vô cô. 

Lãnh Hoài Cẩn vẫn sinh sống nhiều năm vì vậy, loại phụ phái nữ ra sao anh cũng từng bắt gặp qua loa. 

Nhưng đó là phiên trước tiên anh nhận ra một người phụ phái nữ như Diệp Chiêu Chiêu, người dám ngang nhiên hấp dẫn anh trước mặt mày phu nhân của anh ý. 

Hơn nữa cô còn là một em của phu nhân anh. 

Thật là ko biết xấu xí hổ! 

Advertisement

Bình thông thường bắt gặp cần chuyện khẩn cung cấp anh sẽ không còn cẩn trọng từng li từng tí cho tới vì vậy, tuy nhiên anh sẽ không còn va cho tới Diệp Chiêu Chiêu xấu xí mẹo tế bào này. 

Nhìn thấy Lãnh Hoài Cẩn sở hữu phẩm hóa học đạo đức nghề nghiệp của một người nam nhi biết tự động bảo đảm an toàn bản thân vì vậy, Thẩm Vị Ương ko biết bản thân nên khóc hoặc nên mỉm cười. 

“Anh rể ngược thực sự học viên kiểu mẫu của lớp đạo đức nghề nghiệp nam nhi.” 

Sau Khi tự động bản thân thở lâu năm với nỗi xót thương vô hạn, cô tự động bản thân kể từ từ đứng lên và ngồi xuống xe cộ lăn kềnh, tiếp sau đó đợi anh đẩy bản thân cút. 

Trước Khi đẩy cô đi ra, Lãnh Hoài Cẩn nhìn vuốt ve “Thẩm Vị Ương” nhắn gửi thăm dò cô ta: “Đưa cô tao cho tới khám đa khoa rồi anh tiếp tục quay trở về.” 

Dù Thân Khiết ko hí hửng, cũng ko thể trình bày tăng điều gì, chỉ rất có thể trơ đôi mắt nhìn anh đẩy con cái hồ ly tinh tinh nghịch cơ cút như vậy. 

Tuy nhiên, việc anh lần một con xe lăn kềnh lấy xuống vẫn tạo nên cô tao đặc biệt hí hửng. 

Mặc mặc dù anh trung thành với chủ với Thẩm Vị Ương, tuy nhiên vậy thì sao, lúc này cô tao mới nhất là “Thẩm Vị Ương”, và Thẩm Vị Ương đang trở thành Diệp Chiêu Chiêu. 

Khi đẩy Diệp Chiêu Chiêu lên phần bên trước xe cộ, anh cũng không tồn tại ý va vô cô rất nhiều, bảo cô tự động trèo lên ghế sau xe cộ, đợi sau thời điểm cô trở ngại lên xe cộ, anh đặt điều con xe lăn kềnh vào sau cùng cốp xe cộ, tiếp sau đó rồi ngồi xuống ghế lái và chính thức lái cút. 

Việc tránh mặt ngờ vực này cũng quá rõ nét, nó thực hiện tổn hại lòng tự động trọng của những người không giống, Thẩm Vị Ương cũng khá phiền não. 

Bộ dạng lúc này của cô ấy đối với trước còn xinh xinh xắn hơn, không chỉ có vậy còn đặc biệt trẻ con, tuy nhiên anh vẫn ko mảy may lắc động. 

Tuy nhiên anh sở hữu ý thức tự động bảo đảm an toàn bản thân vì vậy, cũng thấy rõ rệt anh đặc biệt quan hoài cho tới bản thân, phiên bản thân thích cô nên cảm nhận thấy hí hửng. 

Lúc hí hửng khi ko hí hửng, Thẩm Vị Ương cảm nhận thấy bản thân chuẩn bị bị tinh thần phân liệt cho tới điểm. 

Trên lối đi, Lãnh Hoài Cẩn cũng ko trình bày với cô một câu nào là, chỉ coi cô như bầu không khí, tựa như tối ni chỉ mất 1 mình anh tự động tài xế ra phía bên ngoài hóng bão. 

Lúc đầu, cô còn vờ vịt rên rỉ nhị giờ đồng hồ vì như thế nhức, tuy nhiên sau thời điểm xem sét rằng anh ko quan hoài cho tới bản thân nên kể từ vứt. 

Sau lúc tới khám đa khoa, anh bảo cô tự động ngồi lên xe cộ lăn kềnh như thông thường lệ, tiếp sau đó anh đẩy cô cho tới khoa phụ sản của khám đa khoa. 

Đúng khi Tiêu Diễn cùng theo với Mộ Vân Tưởng kể từ chống đánh giá rời khỏi, Khi nhận ra Lãnh Hoài Cẩn đẩy cô cho tới, ngay tắp lự mỉm cười với ý suy nghĩ xấu: “Tổng giám đốc Lãnh ngược là sở hữu con cái đôi mắt tinh nghịch tường, cô nàng này xinh xinh xắn hơn Thẩm Vị Ương nhiều, không chỉ có vậy còn đặc biệt trẻ con, trở thành niên chưa? Chưa gì nhưng mà cậu đã thử người tao phưỡn bụng..” 

Xem thêm: truyện ngôn tình nghịch tập sủng nhanh còn kịp

“Cô tao là em chúng ta của Vị Ương.” 

Lãnh Hoài Cẩn cắt theo đường ngang những câu nói. ko xuôi tai của anh ý tao và thản nhiên lý giải. 

Mộ Vân Tưởng cũng suy nghĩ những câu nói. trình bày của Tiêu Diễn vẫn quá đà, ngay tắp lự ko ưng ý ngắt câu nói. anh tao nói: “Anh rất có thể chớ tâm trí những chuyện bừa bãi vô đầu được không? Rõ ràng tổng giám đốc Lãnh vì như thế không thích Vị Ương muộn vì vậy rồi mà còn phải dạt dẹo mọi chỗ, cho nên vì vậy mới nhất tự động bản thân trả em chúng ta của Vị Ương cho tới bệnh 

viện.” 

“Được rồi, tôi sai rồi.” 

Tiểu Diễn ngoan ngoãn ngoãn cầu nài sự buông bỏ của Mộ Vân Tưởng, tiếp sau đó nhìn Lãnh Hoài Cẩn với vẻ đắc ý rồi trình bày. 

“Vân Tưởng có bầu rồi, sẵn sàng bao thiên lí trước cút.” 

Sau Khi trình bày xong xuôi, anh tao ôm vai Mộ Vân Tưởng tách cút. 

Vân Tưởng sở hữu bầu rồi. 

Khi nghe được tin yêu này Thẩm Vị Ương đặc biệt hí hửng mừng. 

Xem như thể cô ấy cũng gian khổ tận cam lai. 

Mặc mặc dù Tiêu Diễn vẫn chán ghét như trước đó phía trên, tuy nhiên ko thể không đồng ý rằng lúc này anh tao ăn ở rất hay với Vân Tưởng. 

Đợi cho tới Khi cô trả hồn lại, Lãnh Hoài Cẩn vẫn đẩy cô vô chống ngục thất của khoa phụ sản. 

Cô giật thột, ngay tắp lự ấp a ngắc ngứ nói: “Anh rể, tuồng như lúc này em ko có gì nữa rồi, anh mướn mang đến em một chống dịch riêng biệt được ko, em mong muốn ở vô dịch viện 

nghỉ ngơi mang đến khỏe khoắn.” 

Thật sự là cô trước đó chưa từng phá huỷ bầu hoặc sảy bầu, làm thế nào rất có thể đánh giá được, đánh giá ko đi ra, bị lộ tẩy thì làm thế nào. 

Sắc mặt mày của Lãnh Hoài Cẩn trầm xuống: “Quả nhiên vừa phải rồi cô fake nhức thiệt, cô ồn ã lên vì vậy nhằm làm cái gi, cảm nhận thấy đặc biệt hí hửng sao?” 

Anh biết cô tao đang được vờ vịt. 

Anh vừa phải xua đuổi cô tao cút, cô tao ngay lập tức đau nhức té xuống khu đất, sao rất có thể sở hữu chuyện trùng khớp vì vậy được! 

Khi cô tao tiến công Vị Ương nhìn không như một người yếu ớt. 

Cũng may tối ni Vị Ương ko cút nằm trong cô tao, nếu như không biến thành lừa như vậy này chỉ khiến cho cô hao mức độ phiền lòng nhưng mà thôi. 

“Vậy em không tồn tại chi phí, mong muốn lần địa điểm ở thì cần thực hiện sao?” 

Đối mặt mày với câu nói. vấn đáp của anh ý, như thông thường lệ, cô tủi thân thích nhìn anh bởi vì hai con mắt đầm đìa tựa như công ty nai nhỏ, vờ vịt xứng đáng thương. 

Nhưng Lãnh Hoài Cẩn trọn vẹn ko làm cái gi với cô, xoay đầu cút ngay lập tức. 

Thẩm Vị Ương ngay tắp lự kể từ bên trên xe cộ lăn kềnh vùng lên xua đuổi theo dõi, cô vươn tay kéo lấy anh ko mang đến anh tách đi: “Anh còn ko mướn chống mang đến em.” 

Thuê chống loại gì? 

Sắc mặt mày của Lãnh Hoài Cẩn tối sầm lại, ngán ghét bỏ hất tay cô đi ra, nhìn cô hững hờ nói: “Tôi ko tiến công phụ phái nữ, tuy nhiên cô cũng chớ được voi yêu sách tiên.” 

“Cái tát trước khi cô tát Vị Ương, Vị Ương ko đo lường với cô, ko Tức là tôi cũng tiếp tục khoác kệ vì vậy.” 

Dám tiến công phu nhân của anh ý trước mặt mày anh, anh chắc chắn tiếp tục khiến cho cô tao cần trả giá bán. 

Thẩm Vị Ương nhìn anh bảo đảm an toàn vật hàng fake cứ như sản phẩm thiệt, suýt chút nữa bị thương hiệu ngu si này thực hiện mang đến tức điên lên: “Chị ấy là chị chúng ta em, nếu như anh dám thực hiện tổn hại em, chị chúng ta em sẽ không còn buông bỏ mang đến anh.” 

Lãnh Hoài Cẩn: “Thế nên lúc này cô vẫn rất có thể còn sinh sống.” 

Thẩm Vị Ương: “… Em không tồn tại chi phí cũng không tồn tại chứng tỏ thư, anh rất cần được lần mang đến em một chống vô dịch nhằm ở một tối, còn nếu không em vẫn tiếp tục cho tới mái ấm anh quấy nhiễu quý khách, mặc dù sao chị chúng ta em cũng chính là người hiền lành và sẽ không còn vứt khoác em.” 

Lãnh Hoài Cẩn khá nheo đôi mắt, nhìn người phụ phái nữ ko biết trời cao khu đất dày trước mặt: “Cô đang được uy hiếp tôi sao?” 

Xem thêm: lan nhân bích nguyệt

Thẩm Vị Ương ngay tắp lự phủ nhận: “Em không đủ can đảm uy hiếp anh, em chỉ mong muốn anh thu xếp mang đến em một địa điểm ở.” 

Để nhanh gọn đạt được mục tiêu của tôi, xa lánh tức trình bày thêm: “Anh yên tĩnh tâm, em cũng ko quí ở cùng theo với chị chúng ta của em. Nhìn chị ấy niềm hạnh phúc, nhìn lại cuộc sống thê thảm của em thì em lại càng buồn rộng lớn, anh chỉ việc bố trí mang đến em một địa điểm ở lại chống dịch vô tối ni, em hứa trong tương lai sẽ không còn cho tới quấy nhiễu từng người 

nữa.”