thanh hoa bắc đại truyện

Thanh Hoa Bắc Đại (4+5/23)

4.

Bạn đang xem: thanh hoa bắc đại truyện

Cả tôi và u đều ko nhắc tới chuyện này với dượng tôi.

Ban ngày tôi vẫn ra bên ngoài như thông thường, tuy nhiên tôi ko cho tới ngôi trường nhưng mà cho tới tủ sách thành phố Hồ Chí Minh tự động học tập. Buổi trưa thì ăn món ăn sẵn, học tập đến tới tận tối muộn mới mẻ về ngôi nhà.

Cứ như thế, tiếp tục nhị ngày trôi qua chuyện tuy nhiên Tống Tri Diên vẫn ko gửi bất kể lời nhắn gì mang đến tôi.

Tôi nhắn căn vặn cậu rằng ở lớp tiếp tục học tập bài xích mới mẻ ko. Cậu ấy cũng ko vấn đáp.

Tôi không tin nhân sinh, ngờ vực cậu ấy còn ko thèm động cho tới điện thoại cảm ứng ấy.

Đêm ấy, sau thời điểm tự động học tập ở tủ sách, tôi cho tới ngôi trường, đứng trước cổng đợi Tống Tri Diên.

Buổi tự động học tập ở ngôi trường kết giục, từng tốp học viên ùa đi ra, tôi nhanh gọn lẹ phát hiện bóng người cao còm không xa lạ. Tôi gọi cậu đi ra một góc thủ thỉ.

"Học bá à, cậu ko coi lời nhắn nhập điện thoại cảm ứng à?”

Tống Tri Diên ko nom tôi, rét mướt lùng đáp lại: "Ở lớp vẫn đang được ôn luyện lại, ko học tập bài xích mới mẻ đâu.”

Tôi ngơ đi ra rơi rụng bao nhiêu giây mới mẻ nhìn thấy cậu đang được thẳng vấn đáp lời nhắn của tôi.

"Chưa học tập bài xích mới mẻ nên cậu cũng ko nhắn một tin cẩn phúc âm lại mang đến tớ à?”

“Ừ…"

Tôi nhồi tiết cơ tim rơi rụng.

Hai Cửa Hàng chúng tôi nằm trong trở về vị tàu năng lượng điện ngầm.

"Cậu chớ rét mướt lùng như vậy nữa được không?”

"Tớ ko rét mướt lùng.”

“…”

Đang là giờ tan ngôi trường, ngôi nhà hát lân cận cũng vừa phải kết giục buổi trình trình diễn, trạm tàu chật cứng toàn người là kẻ. Hai Cửa Hàng chúng tôi lên tàu chỉ biết đứng xum xê, nép người vào trong 1 góc.

Tôi chính thức lần một chủ thể nhằm thủ thỉ.

“Cậu mong muốn thi đua ĐH gì? Thanh Hoa à?”

"Ừm."

"Cậu cũng muốn cho tới Bắc Đại không?" Tôi cong môi cười cợt, “Ừm… Thanh Hoa cũng rất được. Đến khi ấy, cậu dẫn tớ cho tới căng tin cẩn của Thanh Hoa, tớ dẫn cậu cho tới hồ nước Vô Danh* nghịch tặc nhé.”

*Hồ Vô Danh là hồ nước nước tự tạo ở ĐH Bắc Kinh, nằm trong khuôn viên ngôi trường.:vv

Tống Tri Duyên nom chằm chằm tôi, ánh nhìn khó khăn hiểu vô nằm trong.

"Dẫn SV ngôi trường không giống nhập ngôi trường có khả năng sẽ bị cảnh cáo phê bình.”

“…”

Cậu sở hữu biết đùa ko thế? Đúng là chẳng sở hữu tí vui nhộn này.

Tàu năng lượng điện ngầm cho tới trạm giới hạn, đột ngột phanh khá cấp. Tôi đứng ko vững vàng, chúi người về phần bên trước, suôn sẻ được một cánh tay săn bắn cứng cáp hứng lấy.

Mùi bạc hà đuối rét mướt phả nhập mặt mũi tôi.

Tôi thông thoáng chốc ngơ ngẩn, nói: “Người cậu thơm tho nhỉ?”

Tống Tri Diên nghe thế thì cứng đờ người lại, tóm lấy mồi nhử vai kéo tôi đứng trực tiếp dậy.

"Cậu sở hữu các bạn trai rồi." Cậu ấy cau mi, "Chú ý câu nói. thưa một ít."

Tôi khá sửng bức, rồi như hiểu đi ra, tôi lại cong môi cười cợt.

Biết giữ gìn “nam đức” phết nhỉ?

"Cậu thưa Lữ Tu ấy à?” Tôi nhe rằng cười cợt, "Tôi chia ly lâu rồi."

Xem thêm: một nửa yêu thương một nửa cuộc đời

Từ loại ngày tôi xuyên về phía trên, tôi tiếp tục mong muốn chia ly chặt chân với thằng cơ rồi. Nhưng mãi cho tới ngày cậu tao mua sắm hoả hồng tặng tôi, tôi mới mẻ lưu giữ đi ra. Tôi hứa cậu tao, rồi dứt khoát thưa chia ly.

Tống Tri Diên vẫn cau mi, lặng ngắt ko thưa gì.

Tàu cho tới trạm, tôi bước thoát ra khỏi nằm trong cậu ấy.

Đi được một quãng, cậu mới mẻ hỏi: “Nhà cậu cũng ở mới gần đây à?”

Cuối nằm trong cậu cũng căn vặn.

Tôi rung lắc đầu, cong môi cười cợt.

Tống Tri Diên khó khăn hiểu nom tôi, như thể CPU óc vượt lên trước vận chuyển, ko thể giải thích nổi hành vi thiểu năng của tôi.

"Tống Tri Diên.” Trong bão táp tối êm ả vuốt ve, phiên thứ nhất tôi gọi thương hiệu cậu. “Tớ chỉ mong muốn chuồn nằm trong cậu tăng một thời gian.”

5.

Lúc tôi về ngôi nhà thì đã và đang khá muộn, tôi cũng ko bất thần khi bị dượng lôi đi ra đay nghiến, mắng chửi.

Mắng tôi hoàn thành, dượng con quay thanh lịch mắng u tôi.

"Đấy cô nom phụ nữ cô coi, cô còn mong muốn ĐK mang đến nó tới trường thêm? Cả ngày chỉ biết ăn nghịch tặc lêu bêu, đàn đúm với toàn bọn rơi rụng dạy! Tao kháng đôi mắt lên coi mi thi đua ĐH loại gì đấy!”

Mẹ tôi lặng ngắt, cúi đầu.

"À, ví thử sở hữu đỗ loại ngôi trường cứt chó cứt chim gì thì tao cũng sẽ không còn mang đến mi lấy một xu đâu con cái ạ!”

Tôi nhếch môi cười cợt nhạt nhẽo.

Xin lỗi, tôi cũng ko sử dụng bao nhiêu đồng xu tiền tía thí ấy.

Đỗ ĐH Bắc Kinh, tôi tiếp tục giành lấy suất học tập bổng 50.000 tệ của ngôi trường, thực hiện tăng vài ba việc làm phân phối thời hạn không giống. Tiền học tập, chi phí sinh hoạt tôi vẫn gánh được không còn.

Tôi ko thèm giành giật cãi phí thời hạn, mặc nhiên về bên chống.

Đóng cửa ngõ lại, không khí yên bình bao lấy giờ thở mệt rũ rời như chuẩn bị kiệt mức độ của tôi.

Ngoài hành lang cửa số, bóng tối dày quánh ôm hoàn hảo không khí. Ánh trăng sáng sủa vằng vặc, đơn độc, treo lửng lơ đầu cây cỏ thưa lá.

Ở tuổi tác 17 xốc nổi, tôi ko thể hiểu rõ sâu xa sự yếu ớt cho tới nhu nhược của mẹ; ghét bỏ từng câu nói. thưa, từng hành vi cay nghiệt của dượng. Những thành kiến non nớt nhập tôi như gào thét, gầm gừ, giục nghiền tôi cần nổi loàn, cần phẫn nộ cho tới nằm trong.

Khi phát triển, tôi được nom toàn cầu với góc chiếu to hơn, chạm chán nhiều người, xúc tiếp với khá nhiều thực trạng. Tôi từ từ bình ổn định rộng lớn, cá tính ôn hoà rộng lớn, những chuyện vụn lặt vặt lông gà vỏ tỏi của loại mái ấm gia đình ko hoàn hảo vẹn này giờ phía trên không thể tác động xấu đi cho tới tôi được nữa.

Tô Huân của năm 25 tuổi tác, chắc chắn sẽ không còn thoả hiệp, phân phối rẻ mạt sau này vì thế bất kể ai, bất kể chuyện gì.

Điện thoại tôi đùng một phát sáng sủa lên.

Tống Tri Diên gửi tin nhắn nhắn: “Cậu về cho tới ngôi nhà chưa?”

Mấy ngày ngay tắp lự tôi nhắn nhưng mà cậu ấy ko đáp, ko ngờ thời điểm ngày hôm nay lại dữ thế chủ động nhắn tin cẩn thăm hỏi tôi.

Trong căn chống tối om, chỉ mất khả năng chiếu sáng White leo lắt, yếu ớt ớt của màn hình hiển thị điện thoại cảm ứng.

Tôi tự nhiên lại cảm nhận thấy ấm cúng cho tới kỳ kỳ lạ.

Tôi trả lời: “Tớ về cho tới ngôi nhà rồi.”

Ngừng lại một khi, tôi nhắn thêm 1 câu: “Cảm ơn cậu.”

Tôi cứ nghĩ về cậu ấy tiếp tục căn vặn vì thế sao tôi lại cảm ơn.

Nhưng Tống Tri Diên đang không thưa gì tăng, chỉ vấn đáp cộc gọn: “Ừ.”

Ừ. Đây thực sự phong thái tiết kiệm ngân sách và chi phí tích điện của cậu ấy rồi.

Tôi vứt điện thoại cảm ứng thanh lịch một phía, để đèn sáng học tập lên, cắm cúi luyện đề.

Xem thêm: thế gả tân nương

Hiện giờ tôi chẳng sở hữu gì cả, chỉ tồn tại một cuốn sách tràn ắp trí thức và một đôi bàn tay sẵn sàng nuốm cây viết.

Mặt trăng giờ phía trên tiếp tục trốn trốn sau những đám mây đen sì ko rõ ràng hình dạng, bóng ngày đêm càng trở thành dày quánh rộng lớn.

Dòng chữ "Nhất tấp tểnh cần đỗ Bắc Đại" trước bàn học tập cơ lại lẳng lặng đan nên một mẩu truyện xa xôi xôi, bền chắc, kiên trì có tên sau này của tôi.