trọng sinh để được yêu anh thêm lần nữa

Bầu trời thâm tối, sấm nhoang nhoáng chớp không ngừng nghỉ..giọng của anh ý tuy rằng thì thào, tuy nhiên từng chữ sau nằm trong cô nghe rất rõ ràng ràng.
" Anh quí cô kể từ rất mất thời gian rồi sao..? là chính thức kể từ lúc nào chứ ?" Chu Thanh Vũ tâm trí :
" Tại sao cô ko biết gì không còn, đấy là phen trước tiên cô biết anh nhưng mà.

Sao anh lại phát biểu là quí cô kể từ rất mất thời gian chứ? "
Cô nỗ lực lưu giữ lại những kí ức trong vòng thời hạn cô lên đường du học tập ở Mĩ, coi đang được bắt gặp anh ở đâu..
Du học tập ở Mĩ, thường xuyên ngành rubi, buổi triển lãm 4 năm trước đó, những vị khách hàng danh dự được chào, những thiếu thốn gia, đái thư dòng họ..còn tồn tại những triệu phú tộc đều cho tới Mĩ tham gia buổi triển lãm này..
Trong ê, Con trai tuyệt nhất của gia tộc Lục Minh..
mới 23 tuổi hạc đã từng tổng tài của tập đoàn lớn Lục thị, đó là vị thiếu thốn gia Lục Minh Tử Duệ tuổi hạc con trẻ tài cao, nổi tiếng từng Hải Thành.
Chu Thanh Vũ dần dần lưu giữ lại, ngày hôm ê cô cho tới buổi triển lãm với tư cơ hội là thuyết trình viên.

Bạn đang xem: trọng sinh để được yêu anh thêm lần nữa

Lúc ấy, Lúc cô đang được ra mắt với người xem về buổi triển lãm trang sức đẹp, rubi...góc nhìn cô chợt trở lại phía xa xôi xa đối lập nhằm rồi phát hiện một khuôn mặt mũi rét mướt lùng, cô độc, tuy nhiên khiến cho người tớ một vừa hai phải coi cho tới thì cần cúi đầu không đủ can đảm coi trực tiếp.
Người thanh niên ê đang được tráng lệ và trang nghiêm theo dõi dõi cô, tứ đôi mắt va vấp nhau, cô giật thột vội vã xoay lên đường.

Lúc triển lãm kết thúc đẩy, cô ngay tắp lự mò mẫm thầy bắt gặp thầy Jasson nhằm chất vấn thì mới có thể biết người thanh niên này đó là thiếu thốn gia của gia tộc Lục Minh ở Hải Thành.

Sau này thời hạn trôi cô cũng quên luôn luôn.
" Họ Lục Minh...có lẽ nào đó là người con trai này sao ? " Cô còn đang được mải chìm ngập trong tâm trí lếu loàn, chợt nghe giờ đồng hồ một người con trai vang lên hâu phương.

" tụi bọn chúng ở phía trên ! Để coi bọn chúng ngươi chạy được nữa ko ? "
Ánh đôi mắt Lục Minh Tử Duệ trở thành âm trầm.

Dưới tối mưa rét mướt buốt, khí thế xung quanh anh lại lan đi ra còn rét mướt rộng lớn, khiến cho group người vây hãm nhì chúng ta một vừa hai phải coi ngay tắp lự cảm nhận thấy ko rét nhưng mà lập cập.
" Việc gì cần hoảng sợ bọn chúng, tay ko tấc Fe nhưng mà thôi, hoảng sợ đồ vật gi " Một người con trai lên giờ đồng hồ.
Hắn tớ chĩa súng về phía nhì người.

Lục Minh Tử Duệ kéo Chu Thanh Vũ về hâu phương sống lưng bản thân, bảo lãnh mang đến cô, tách thực hiện cô hoảng sợ hãi.

Ánh chớp khi sáng sủa, khi tối, cô đứng hâu phương sống lưng anh, 1/2 sống lưng áo white color bị ngày tiết nhuộm trở thành red color vì như thế chỗ bị thương chảy ngày tiết.

Dưới trường hợp nguy hại vì vậy, cho dù còn hiện nay đang bị thương, tuy nhiên anh vẫn luôn nhớ chở che mang đến cô, nước đôi mắt cô chảy nhiều hơn thế nữa..khẽ trả nhì bàn tay túm lấy góc áo của anh ý.

Cả dáng vẻ người nhỏ bé nhỏ lập cập lên..
Dường như cảm biến được sự thay cho thay đổi của cô nàng đứng sau sống lưng bản thân ..anh xoay mặt mũi lại nở một nụ cười cợt nhẹ nhàng nhằm trấn an cô.

Bàn tay to tát của anh ý bắt lấy đôi bàn tay bé nhỏ nhỏ của cô ấy đang được rét mướt buốt vì như thế nước mưa, anh nhẹ nhàng tiếng nói :
 
" Không sao đâu, em chớ hoảng sợ.

"
Nói rồi Lục Minh Tử Duệ quan sát về phía đám người, rét mướt giọng hỏi:
" Là ai sai khiến cho những người dân..? "
Tên đứng đầu coi anh rồi trực tiếp thắn phát biểu :
" Là ai ko cần thiết, cần thiết tối ni dòng sản phẩm mạng của nhì đứa ngươi tiếp tục không thể.

"
Chu Thanh Vũ coi phí a đằng sau là sông rộng lớn, mưa to
làm nước càng dưng cao, cuộn trào lên các mùa sóng đục ngầu.

Phía trước thì cho tới rộng lớn chục họng súng đang được chĩa về phía chúng ta.

Cô hoảng sợ hãi nằm trong không yên tâm, " tử thần đang đi vào gọi bọn rồi sao? có lẽ nào cô và anh cần bị tiêu diệt ở phía trên ? "
" Không !!Cô bị tiêu diệt thì đành rằng ! " Nhưng còn anh, anh sở hữu tội gì mà chứ sao cần chịu đựng công cộng số phận với cô ! "
Dù cô biết đám người ê chia nhỏ ra nhì phe, một group cho tới nhằm giết thịt cô.

Nhóm còn sót lại là lấy mạng anh, tuy nhiên tối ni nếu mà ko trả cô về..anh ko ngồi công cộng xe pháo với cô thì với việc điềm tĩnh và quyết đoán của tớ, chủ yếu bạn dạng thân thuộc anh cũng tiếp tục bay được đám người ê..
Hai người đứng tựa nhập nhau..
Nhóm người hung hãn quan sát về phía nhì người chúng ta, một thương hiệu con trai lên giờ đồng hồ :
" Xử nhì đứa nó lên đường, ko cần thiết nhiều câu nói...! "

Phía này thương hiệu đứng đầu chợt lên giờ đồng hồ :
" Xử thằng nhóc này trước, con cái nhỏ ê coi cũng ko tệ, đem nó thưởng mang đến bằng hữu, nhằm tụi nó đùa ngán rồi xử luôn luôn cũng ko muộn."
" hahaha.." hắn tớ phát biểu đoạn, ngay tắp lự cười cợt rộng lớn.
 
Chu Thanh Vũ hoảng hoảng sợ càng níu chặt góc áo của Lục Minh Tử Duệ rộng lớn.

Lúc này, Lục Minh Tử Duệ trở về, nhận ra cô nàng nhỏ lập cập rẩy vì như thế hoảng sợ..anh khẽ phát biểu :
" Có tôi ở phía trên rồi..bọn bọn chúng sẽ không còn dám làm cái gi em đâu! "
" Nhưng bọn bọn chúng vượt lên trước hung tàn, bọn chúng tiếp tục giết thịt anh thất lạc.

Tôi không thích vì như thế tôi nhưng mà anh bị liên lụy, tôi không thích..

huhuhu.." cô phát biểu đoạn, nhảy khóc trở thành giờ đồng hồ.
" Thật là tình thương sướt mướt nha..tuy nhiên sẽ không còn được thể hiện nay nữa đâu.." Tên đứng đầu phát biểu giọng giễu cợt, hắn tớ lên nòng súng rồi chĩa về phía Lục Minh Tử Duệ..
Đoàng !! Đoàng !!
Hai giờ đồng hồ súng thường xuyên vang lên ..
" Á...không..!! " Chu Thanh Vũ hét lên.
Vì Lục Minh Tử Duệ đứng xoay mặt mũi về phía cô, ôm cô nhập ngực nên nhì trị đạn này lại rơi bên trên sống lưng và phía đầu gối của anh ý..
Bị thương từ xưa, lại thêm vào đó nhì chỗ bị thương nữa, anh như ham muốn té xuống, bên trên khóe mồm ngày tiết tươi tỉnh trào đi ra, cả khuôn mặt mũi rét mướt toát tái ngắt..
Chu Thanh Vũ cả kinh..
" Huhuhu..Lục Minh Tử Duệ anh sở hữu sao không? Anh chớ thực hiện tôi hoảng sợ ! "
Cô khóc nức lên, nước đôi mắt thực hiện ướt át,ướt đẫm không còn một vùng áo của anh ý, anh coi cô cười cợt yếu hèn ớt rồi phát biểu :
" Sao em lại mít ướt át,ướt đẫm thế ? Là một phái mạnh nhi, chỗ bị thương này còn có là gì ! Dù sở hữu từng nào chỗ bị thương nữa tôi vẫn tiếp tục bảo đảm mang đến em.

"
Mặc cho dù phát biểu với cô vì vậy, tuy nhiên nhưng mà trong tâm anh hiểu ra thời điểm ngày hôm nay nhì người chúng ta ko thể bay.

Thấy anh bị thương nặng nề, thương hiệu đứng đầu đi ra mệnh lệnh..

Xem thêm: xin chào tình yêu

" Tụi ngươi lên lôi con cái nhỏ ê sắp tới đây...! " Thấy bọn bọn chúng tiến thủ sát lại..Lục Minh Tử Duệ càng ôm chặt Chu Thanh Vũ.

Anh rét mướt tiếng nói lớn:
 
" Tụi ngươi chớ hòng va vấp nhập được cô ấy..Lũ xấu xa bọn ngươi đã nhận được được mệnh lệnh của người nào ? "
Tiếng anh quát mắng rộng lớn khiến cho bọn đàn em của thương hiệu đứng đầu tự dự, không đủ can đảm tiếp cận.

Vết thương lại thụ động, đi ra ngày tiết đa dạng khiến cho anh nhức nhối, anh biết bản thân chuẩn bị không đúng..
Nhưng còn cô thì sao sao anh rất có thể khiến cho cô 1 mình phía trên..anh ôm cô, coi nhập đôi mắt cô, góc nhìn anh thâm thúy, anh yếu hèn ớt lên giờ đồng hồ..
" Chu Thanh Vũ, em sở hữu hoảng sợ tử vong không? "
" Cái bị tiêu diệt sao? "
Chu Thanh Vũ tâm trí, sở hữu gì nhưng mà cần hoảng sợ chứ?
Đối với cô nhưng mà phát biểu, bị tiêu diệt cũng coi như giải bay, tuy nhiên nếu phải bị tiêu diệt, cô thà nhảy xuống dòng sông ăm ắp nước đục ngầu, sóng cuộn hung hãn ê, cũng sẽ không còn nhằm bọn bọn chúng va vấp cho tới người cô.

" Không ! cô nhấp lên xuống đầu rồi phát biểu :
" Tôi không tồn tại hoảng sợ !! "
Lục Minh Tử Duệ coi cô, góc nhìn anh ăm ắp trầm trồ, anh phát biểu :
" Vậy được rồi, chỉ việc tôi được ở cạnh em, đời này được biết em, được hội ngộ em phen cuối..tất cả chúng ta ko sinh và một ngày, tuy nhiên được bị tiêu diệt và một ngày, thì ko uổng phí sinh sống kiếp này rồi.

"
" Hả...! Anh phát biểu dòng sản phẩm gì? " Chu Thanh Vũ bất thần..
" Khoan đang được..

Chẳng lẽ anh hiểu rằng dự định của cô ấy sao ? "
Chu Thanh Vũ ngước lên coi Lục Minh Tử Duệ..

Khuôn mặt mũi anh tuy rằng sở hữu tái mét nhợt, mệt rũ rời, láo nháo sự nhức nhối, góc nhìn anh sau cặp kính thiệt thâm thúy thẳm khó khăn đoán, tuy nhiên nghe đâu lại ăm ắp sung sướng và toại nguyện.
Cô coi anh thiệt kỹ, một người con trai mới chỉ họp mặt vài ba giờ đồng hồ đồng hồ thời trang, nằm trong cô trải qua quýt cuộc xua đuổi bắt ăm ắp nguy hại tối ni, và giờ Lúc tử vong cho tới càng sát, anh vẫn ham muốn ở nằm trong cô, ham muốn bảo đảm cô..
" Thật ko ngờ đời này cô vẫn còn đó bắt gặp được tấm lòng.

"
Còn còn chưa kịp chất vấn anh, tại vì sao lại phát biểu những câu nói. vì vậy, thì chỉ thấy body anh thoắt đứng lên..nhường nhịn như anh người sử dụng không còn toàn bộ mức độ lực còn sót lại, nhanh gọn ôm cô nhập vào ngực rồi tung bản thân nhảy xuống lòng sông đục ngầu.

Khoảnh xung khắc nhì người rơi xuống, cô nghe thấy tiếng nói chứa chấp ăm ắp sự quyết đoán và thành tâm của anh ý, cho dù giờ đồng hồ nước, giờ đồng hồ mưa, giờ đồng hồ sấm, tiếng ồn ào tuy nhiên cô vẫn nghe rất rõ ràng ràng..

" Chu Thanh Vũ !! Em nghe mang đến rõ rệt phía trên..

nếu còn tồn tại kiếp sau thì Lục Minh Tử Duệ tôi vẫn tiếp tục yêu thương em một phen nữa! "
Tiếng phát biểu vang vọng hòa nhập không khí ..

Chu Thanh Vũ kể từ từ nhắm đôi mắt, nhì tay vòng bao bọc lấy tấm sống lưng của anh ý..lòng thì thầm phát biểu :
" Lục Minh Tử Duệ cảm ơn anh đang được ở nằm trong em, mang đến em chút ấm cúng sau cùng này, nếu như còn tồn tại kiếp sau sẽ được yêu thương một đợt tiếp nhữa, em chắc chắn cũng tiếp tục yêu thương anh.

"
Nói đoạn cô khẽ cười cợt, nụ cười cợt thanh thoát, nhập sáng sủa thơ ngây tựa như Lúc ê, Lúc nhưng mà anh nhận ra cô phen trước tiên vậy..

Hai loài người nhỏ bé nhỏ rớt vào lòng sông, chìm dần dần xuống rồi thất lạc bú.

Dòng sông cuộn trào cuốn lên đường nhì sinh mệnh.

Nước sông chảy siết kéo lên các mùa sóng dữ..

không biết là đang được khóc mang đến số phận của mình..

hay là mừng cuống sung sướng mừng vì như thế biết đâu kiếp sau, nhì người chúng ta tiếp tục mãi mãi thuộc sở hữu nhau chăng.
Đám người coi song phái mạnh phái nữ ko hề hoảng sợ hãi chúng ta, cả nhì người đều ko một ít tự dự, ra quyết định chủ yếu vận mệnh của mình..
Ngay Lúc bọn bọn chúng lao cho tới vị trí chúng ta lăm le đi ra tay, thì ngay lập tức ngay tức thì gieo bản thân vào trong dòng sông chảy xiết..

khiến mang đến đám người trở tay ko kịp, thiệt kinh hoàng nhưng mà, ngược nhiên là vô nằm trong gan liền dạ..

Xem thêm: xung hỉ đam mỹ

Tên đứng đầu tâm trí, " nếu như tối ni thương hiệu thiếu thốn gia của gia tộc Lục Minh ê ko cần bảo đảm cô nàng ê, và nếu như nhập tay anh sở hữu súng ..thì chúng ta ko khéo đã mang thân thuộc bản thân thực hiện con cái bùi nhùi mang đến anh săn bắn giết thịt rồi..

" suy nghĩ vậy, hắn tớ ko ngoài rùng bản thân một chiếc.

Cả nhì group người thấy vậy thì cũng xem là đoạn trọng trách, vội vã thoái lui nhập vào rừng tối rồi thất lạc bú.
Hải Thành trải qua quýt một ban đêm ăm ắp bão giông, đang được không thể mưa to tát, dông tố rộng lớn, sấm chớp, nhưng mà lúc này chỉ với lại tối thâm mờ mịt, yên bình, không khí nhuộm ăm ắp sự tang thương...
" Kiếp sau, tớ sở hữu hội ngộ nhằm yêu thương một đợt tiếp nhữa ko ? ".