truyện cưỡng đoạt

                                    
                                              

Cậu nhấc tay lấy nhị túi dung dịch Y học phương đông nằm trong món ăn tối để trên cái bàn cũ kĩ, tiếp sau đó lấy túi đựng sách vở và giấy tờ treo xéo bên trên người móc lên trở nên thế, nghe thấy tiếng động rất rất nhỏ của TV nằm trong giờ đồng hồ ho khan kể từ vô chống vọng rời khỏi, cậu thời gian nhanh nhẹn cút vô, vén tấm rèm lấp cửa ngõ, nói: "Mẹ ơi, con cái về rồi."

Người phụ nữ giới gầy nhom gò ngồi ở đầu nệm mặt mày mũi lợt lạt, làn tóc khá rối tạo cho u có vẻ như già cả nua, tuy nhiên nhưng mà kể từ nụ mỉm cười bình yên ổn kể từ khóe môi của u cũng ko khó khăn nhằm xem sét lúc còn trẻ con u cũng là 1 mĩ nhân.

Bạn đang xem: truyện cưỡng đoạt

Mẹ cố lấy remote đặt tại bên trên chăn tắt TV, bên cạnh đó vén chăn lăm le bước xuống nệm, không dừng lại ở đó vừa vặn êm ả mỉm cười chất vấn, "Vũ Nhi, về rồi hả con? Hôm ni con cái về muộn hơn. Mẹ tiếp tục nấu nướng cơm trắng đoạn rồi, chỉ việc Vũ Nhi về nấu nướng món ăn thôi."

Cốc Vũ bộp chộp vàng chạy cho tới, hứng lấy người phụ nữ giới đang được lăm le xuống nệm, rằng nhanh: "Mẹ, u lăm le xuống nệm thực hiện gì? Để con cái lại là được rồi nhưng mà."

Mẹ fake bàn tay thô gầy nhom không tồn tại cảm xúc thướt tha của domain authority thịt vuốt tóc Cốc Vũ, cố nén giờ đồng hồ thở lâu năm, nói: "Vũ Nhi, u ham muốn coi test ngày hôm nay Vũ Nhi mua sắm gì nhằm nấu bếp, u chỉ coi chút thôi."

Cốc Vũđương nhiên cũng biết u cậu một thân thích 1 mình trong nhà thì sở hữu từng nào đơn độc nằm trong tịch mịch, cậu cũng khá ham muốn ở cùng theo với u vô tòa nhà bé xíu nhỏ tuy nhiên êm ấm nhất trần thế này, cũng chính vì toàn cầu bên phía ngoài so với cậu nhưng mà rằng, thiệt sự trên mức cần thiết kinh xịn, kinh xịn đến mức độ cậu khi nào thì cũng cúi thấp đầu nhưng mà cút, không tồn tại mạnh mẽ ngửng lên.

Xem thêm: giữa những nhớ quên

Không một ai quí cậu, kể từ nhỏ cho tới rộng lớn, cậu đều nên nhận lấy phần bị tóm gọn nạt. Cho cho tới lúc này tiếp tục mươi sáu tuổi tác rồi, được xem là học viên trung học tập, tuy nhiên những chỗ bị thương bên trên người chuẩn bị mất tích cút thì ngay lập tức bầm tím quay về. Chỉ là cậu tiếp tục học tập được cơ hội cất giấu diếm. Bởi vì như thế cậu không thích người u đang được trượt bệnh dịch trong nhà còn nên lo ngại thêm thắt về cậu. Mẹ chỉ mong sao cậu nỗ lực tiếp thu kiến thức, sau này hoàn toàn có thể sử dụng kỹ năng học tập được nhằm tự động nuôi sinh sống phiên bản thân thích. Cho nên, cậu luôn luôn nỗ lực học tập, sẽ không còn tạo cho u nên tuyệt vọng.

Sau khi sử dụng cơm trắng tối đoạn, Thi Lệ đốc giục Cốc Vũđi thực hiện bài bác luyện, chén chén bát thì cứ làm cho u cọ.

Xem thêm: ngược đãi thành yêu

Nhưng Cốc Vũ làm thế nào hoàn toàn có thể nhằm như vậy? Đi rời khỏi bên phía ngoài cái hiên được sửa lại trở nên ngôi nhà phòng bếp nhỏ nom dòm nước rét mướt và đã được đung nóng, hứng Thi Lệ lại nệm, lấy thùng nước tắm rời khỏi, múc vô cơ vài ba ca nước, nói: "Mẹ, ko nên hồi sáng sủa u rằng vô người bị ngứa sao? Tắm một chút ít nha. Chén chén bát lát nữa con cái cọ cho tới. Không cần thiết lo ngại chuyện thực hiện bài bác luyện của con cái, con cái đã từng không còn phía trên lớp rồi."

Thi Lệ cố nén góc nhìn xót xa vời, gật đầu, ngừng một khi lâu mới nhất rằng với Cốc Vũđang cù sườn lưng về phía u lựa chọn quần áo ở bên trong gầm tủ chung mình: "Vũ Nhi rất rất biết quan hoài nha, sau đây ai cưới được Vũ Nhi, chắc chắn tiếp tục rất rất niềm hạnh phúc cho tới coi."

Đúng là vì vậy, đàn ông của u, tinh xảo nắm vững tạo cho u rất rất nhức lòng! Mẹ làm thế nào ko biết chuyện con cái ở vô ngôi trường bị tóm gọn nạt chứ? Nếu như tiếp tục trễ rồi nhưng mà con cái còn ko về, lòng của u ngay lập tức nhức nhói! Nhưng u chỉ hoàn toàn có thể chịu đựng đựng, fake cỗ như cái gì rồi cũng ko biết! Mẹ không thích con cái trông thấy sự gian khổ sở vô đôi mắt bản thân, không thích tạo cho con cái trong cả trong nhà tôi cũng ko ngửng đầu lên được. Cho nên, u vẫn một mực yên ắng chịu đựng đựng, sử dụng trái ngược tim rộng lượng nhưng mà rằng với con cái ko cần thiết ân oán hận, sự việc tốt rất đẹp rồi cũng tiếp tục cho tới.