truyện giá như đừng gặp gỡ

Giới thiệu truyện: Giá Như Đừng Gặp Gỡ

Tác giả: Phạm Kiều Trang

Bạn đang xem: truyện giá như đừng gặp gỡ

Xem thêm: thư ký thẩm cưới rồi hãy yêu

Thể loại: Thực tế

Nguồn: FB Phạm Kiều Trang
Đêm muộn, tôi xách theo đòi nhì túi vĩ đại túi nhỏ việc nặng nhọc lê bước về nhà. Giờ ấy mặt phố cũng không có gì bao nhiêu ai tương hỗ, thỉnh phảng phất chỉ mất bao nhiêu con xe tía gác chở sản phẩm quay quồng chạy qua quýt, hoặc vài ba cơn gió máy lạnh lẽo thổi cho tới thực hiện bao nhiêu cái lá thô bên trên vỉa hè cất cánh xào xạc. Tôi teo rụt nhì vai vô vào áo giá, nhanh gọn lẹ rảo bước rẽ vào một trong những con cái ngõ nhỏ, vừa vặn mới nhất qua quýt góc khuất thì thấy một người nam nhi đứng tựa sát vô tường, khá thở gặp gỡ sương lạnh lẽo tản đi ra một làn sương Trắng.
Nghe thấy giờ đồng hồ động, anh tức thì ngấc đầu lên, khuôn mặt yếu hèn ớt như bừng sáng:
- Em về rồi đó à?
- Vâng. Sao anh lại đứng ngoài này? Em tiếp tục nhắn là ko nên hóng em nhưng mà. Đêm muộn sương xuống, lỡ nhức thì sao?
Bao giờ cũng vậy, thường ngày tôi đi làm việc về, cho dù muộn cho tới bao nhiêu thì anh vẫn đợi tôi, thấu hiểu tôi tiếp tục càm ràm, tuy nhiên vì thế lo lắng tôi về muộn gặp gỡ người xấu xa nên tối nào là anh cũng ra bên ngoài ngõ đợi.
Trung nhẹ dịu nở một nụ mỉm cười coi như xí xóa, đi đi lại lại ngay sát nâng bao nhiêu túi thiết bị bên trên tay tôi:
- Để anh.
- Em xách được nhưng mà.
- Đừng khi nào thì cũng coi anh như người mắc bệnh ở liệt nệm thế, đi làm việc vất vả một ngày dài rồi, bao nhiêu việc vặt vãnh này cứ nhằm anh.
Tôi không có gì cơ hội nào là, đành fake cho tới anh. Trung vừa vặn nhận lấy thì tức thì thổi lên bịa đặt xuống bao nhiêu lượt, tiếp sau đó ngay lập tức cau mày:
- Sao lại xách nặng trĩu thế này?
- Vâng. Hôm ni đem bao nhiêu mâm khách hàng bịa đặt, món ăn còn dư nhiều lắm, chị quản lý và vận hành bảo em xách về, loại bỏ đi thì phí. Mà toàn thiết bị người tớ ko ăn cho tới thôi. Không nên ăn quá đâu. Chỗ này đựng tủ lạnh lẽo nên ăn được một tuần đấy.
Anh ko thưa gì, chỉ mất ánh nhìn thông thoáng qua quýt vẻ chật vật. Tôi thì không thích Trung nên xấu xa hổ vì thế ăn loại món ăn này, do đó vừa vặn mỉm cười vừa vặn thưa thêm:
- Bây giờ thời đại kinh tế tài chính lạm phát kinh tế, tiết kiệm ngân sách được tý nào là hoặc tý ấy anh ạ. hầu hết mái ấm còn không tồn tại nổi cơm trắng nhưng mà ăn ấy. Mình sinh sống thế này là chất lượng rất là nhiều người rồi.
- Ừ. Hôm ni thao tác mệt mỏi rồi nên không? Anh nấu nướng nước giá rồi, vô phòng tắm cọ rồi lên đường ngủ sớm thôi. Ngoài này sương xuống, lạnh lẽo lắm.
- Vâng. Sau anh cũng chớ đứng ngoài này hóng em nữa, người đang không khỏe khoắn, hứng sương ko chất lượng. Nhỡ nhức đi ra đấy thì em lại lo lắng.
- Không cho tới đón em được thì nên hóng em về chứ. Đừng lo lắng, anh ko yếu hèn ớt thế đâu. Đứng ngoài cộng đồng một tý ko nhức được đâu nhưng mà.
- Nhưng cũng ko chất lượng.
- Anh biết rồi, biết rồi nhưng mà. Mé này còn có vũng nước đấy, lên đường thanh lịch ở bên phải anh lên đường.
- Vâng.
Trong con cái ngõ nhỏ vừa vặn lâu năm vừa vặn tối, giờ đồng hồ mỉm cười đùa của Shop chúng tôi khe khẽ vang lên, không khí hiu quạnh lạnh giá cũng trở thành êm ấm rộng lớn thật nhiều.
quý khách hàng đang được phát âm truyện Giá Như Đừng Gặp Gỡ bên trên https://giaoducphanthiet.edu.vn/. Chúc chúng ta online hạnh phúc.