truyện làm dâu nhà giàu

lam-dau-nha-giau

Nguồn ảnh: Pinterest

Bạn đang xem: truyện làm dâu nhà giàu

Mẹ. Con ko lấy anh tao đâu.

- Trời ơi loại con cái ngu này. Mày với hiểu rằng thực hiện dâu mái ấm bọn họ Trần không giống nào là phúc mái ấm ngươi to lớn như loại đình ko hả?

- Nhà bọn họ Trần với 3 người đàn ông, người lớn số 1 nghe trình bày lăm le cư mặt mũi Mỹ, người loại nhị điên điên khùng khùng, người loại phụ vương tiếp tục yên tĩnh bề thất gia. Bây giờ nhưng mà gả vô cơ ko không giống gì con cái nên lấy người điên thực hiện ck. Mẹ... con cái ko biết đâu.

- Tao cũng ko biết đâu, ngươi ko lấy cũng nên lấy. Ba ngươi đã nhận được tiếng mái ấm người tao rồi, nghe trình bày là tối ni tiếp tục cho tới điểm nhằm coi đôi mắt đấy.

- Nếu quí bà lên đường nhưng mà lấy. Có nên vì thế bà là u tiếp của tôi nên suy nghĩ mong muốn làm cái gi cũng rất được chính không? Tôi trình bày cho tới bà biết, tôi gọi bà một giờ u là vì thế tôi suy nghĩ bà tiếp tục chất lượng, bà hứa dò la cho tới tôi được tấm ck khoan thai. Không ngờ bà lại bắt tôi lấy thằng ck điên.

- Mày... ngươi thực sự với phúc nhưng mà ko biết tận hưởng, lại còn rộng lớn giờ với tao. Nhà bọn họ Trần, quyền năng vinh hoa lừng lẫy, ngươi tưởng bước đi vô này đó là dễ dàng à? Vào cơ ngươi với biết một bước lên tiên ko hả con cái.

- Tôi ko biết tiên giới ở đâu tuy nhiên suy nghĩ cho tới chuyện ngày tối phục dịch một thằng điên là tôi mong muốn điên theo dõi luôn luôn rồi.

- Mày với chắc hẳn nên lấy thằng điên không? Nhà này còn cậu cả nữa nhưng mà.

- Bà suy nghĩ gì vậy? Cậu chúng ta cơ lăm le cư mặt mũi quốc tế rồi. Bà tưởng tôi không kiếm hiểu trước à, chớ suy nghĩ lừa được con cái Diệu Anh này nhưng mà dễ dàng. Bà lừa được tía tôi chứ còn lâu mới nhất lừa được tôi.

Tiếng ho khụ khụ cho tới sát, một người nam nhi giới hạn tuổi ngũ tuần kể từ cửa ngõ phi vào.

- Hai người lại to lớn giờ chuyện gì đấy? Lúc nào thì cũng mong muốn mái ấm này ồn ào lên mới nhất Chịu à?

- Ông vô nhưng mà coi đàn bà ông đấy. Giờ nó kêu nó ko lấy ck phía trên này.

- Con ko lấy ck điên đâu phụ vương.

- Diệu Anh. Ai trình bày con cái là lấy ck điên. Con với biết....

Diệu Anh nhanh gọn lên giờ ngắt tiếng phụ vương bản thân.

- sành là lấy vô cơ là 1 trong những diễm phúc đúng không nhỉ ba?

- Ờ thì.. thì thực sự vậy con cái ạ.

- Thế phụ vương với biết mái ấm cơ với người đàn ông bị điên không?

- Ừ biết.

- Con nhưng mà gả vô cơ không giống gì lấy ck điên đâu.

- Lấy ai còn ko rõ rệt nhưng mà.

- Nói vậy là con cái phủ nhận cuộc hôn nhân gia đình này. Đừng xay con cái quá ko con cái cắm lưỡi t.ự t.ử cho tới nhị người coi.

- Diệu Anh...!

- Con trình bày được là con cái thực hiện được cơ.

Bà bĩu môi.

- úi zời. Sợ c/h.ết như ngươi với nhưng mà dám.

- Bà chớ thách tôi.

Ông gằn giọng quát lác rộng lớn giờ rộng lớn.

- Thôi lặng...Im không còn lên đường. Vẫn ko đầy đủ làm cho đầu đau à?

- Thế lúc này người tao chuẩn bị cho tới coi mặt mũi rồi cơ. Ông tính sao? Tiền thì cũng nhận rồi, thích hợp đồng góp vốn đầu tư người tao cũng ký cho tới rồi. Ông nhưng mà lật lọng là ông tổn thất white toàn bộ cơ.

- Đấy! Tôi biết tức thì nhưng mà, toàn bộ là vì bà đứng phí a đằng sau xúi giục phụ vương tôi, chứ phụ vương tôi thương tôi lắm.

- Là bởi phụ vương ngươi thực hiện bõ bèn lỗ mới nhất nên vậy đấy, ngươi còn trách cứ tao?

- Ba.. con cái ko Chịu đâu.

- Diệu Anh.. Hay là con cái cứ đồng ý lên đường con cái. Có gì bản thân tính sau.

- Ba hài hước. Hôn nhân là chuyện cả một đời người. Ba trình bày tính sau làm thế nào được, thanh xuân của con cái được bao nhiêu năm. Với lại con cái mới nhất trăng tròn tuổi hạc, con cái còn nên lên đường du học tập mặt mũi quốc tế nữa. Ba mong muốn dò la ai lấy ck thay cho con cái thì dò la.

Bà đôi mắt bừng sáng sủa lên, chầm lờ đờ căn vặn lại.

- Mày vừa vặn trình bày dò la người lấy ck thay cho ngươi hả Diệu Anh?

- Đúng rồi cơ.

- Được rồi. Tao tiếp tục dò la hùn ngươi tuy nhiên ngươi chớ với nhưng mà ăn năn hận nhá.

Ông lên tiếng:

- Không được. Nhỡ chẳng may người tao trị xuất hiện thì c.h.ết cả lũ.

- Xời loại ông này. Nhà mặt mũi này đã họp mặt loại Diệu Anh lúc nào đâu nhưng mà hiểu rằng.

- Liệu??

- Ông yên tĩnh tâm. Tôi giải quyết và xử lý được, tuy vậy với điều nên bố trí sớm cho tới loại Diệu Anh ra đi quốc tế du học tập lấy vài ba năm.

- Ba. Trường con cái cũng đang sẵn có mùa tuyển chọn du học viên du học tập mặt mũi Ý cơ. Hay là cho tới con cái quý phái cơ nha phụ vương.

- Phải coi thế nào là tiếp tục.

- Bây giờ là 6 giờ chiều, chắc hẳn loại con cái bé xíu Nụ cũng về cho tới mái ấm rồi ( bà nói)

- Ý bà là...( Diệu Anh và phụ vương đồng thanh hỏi)

- Còn gì nữa. Tôi lăm le nhằm nó thay cho Diệu Anh lấy ck.

- Nhưng người tao với Chịu không? ( ông hỏi)

- Không Chịu vẫn nên Chịu. Chẳng nên mái ấm vị trí kia mới nhất ứng chi phí lương bổng 1 năm thực hiện của loại Nụ hoặc sao. Coi như thể cho tới v.ay t.iền rồi gán nợ luôn luôn.

Diệu anh nhếch môi thở phào thoải mái.

- Cũng được. Con nhỏ cơ xinh sát vì thế con cái,coi như ko đem giờ loại danh của con cái.

Bà nhanh gọn lên đường thay cho đồ gia dụng rồi bắt túi đeo bước tiến hấp tấp vàng.

- Nô... ngươi chở tao qua loa mái ấm loại Nụ. sành lối vào trong nhà nó không?

- Dạ con cái lưu giữ thưa bà. Nhưng nhưng mà cho tới mái ấm nó làm cái gi hả bà chủ?

- Tao bảo ngươi chở thì ngươi cứ chở, lại còn căn vặn nhiều. Rõ nhiều chuyện!

- Dạ vậy bà đợi con cái lấy xe cộ máy. Đường cơ thu nhỏ ko lên đường được xe hơi đâu bà.

- Vì ko lên đường được xe hơi nên tao mới nhất bảo cất cánh. Nếu xe hơi vô này được cũng chẳng cho tới lượt ngươi.

- Bà đợi con cái lát nhá.

Thằng Nô nhanh gọn chạy vào trong nhà kho dắt con xe máy dearm đi ra sảnh, bà khẽ nhíu ngươi nhấp lên xuống đầu.

- Sao xe cộ xấu xí vậy?

Thằng Nô gãi đầu mỉm cười nhạt nhẽo.

- Dạ. Con ko lên đường được xe tay ga của ông công ty.

- Thôi được rồi. Nhanh lên ko muộn giờ tổn thất.

Chiếc xe cộ bon bon bên trên con phố đá cân đối rồi rẽ trái khoáy cho tới phần đường khu đất lồi lõm. Bà ngồi sau thằng Nô, mồm không ngừng nghỉ ta thán.

- Mẹ loại lối gì ko biết. tụi thị xã xã đâu và lại nhằm loại lối như vậy này chứ.

- Bà công ty. Đây là lối liên thông với xã sát bên, con cái nghe trình bày nhị xã đùn đẩy trách cứ nhiệm lẫn nhau lắm. Với lại xung xung quanh phía trên đều là cánh đồng, phương tiện đi lại ko phổ biến nên người tao ko quan hoài bao nhiêu là chính thôi. Hay là bà có không ít chi phí thì bà góp vốn đầu tư lên đường.

- ơ hoặc loại thằng này. Tao việc gì nên góp vốn đầu tư, chi phí cơ nhằm tao đi làm việc đẹp mắt còn rộng lớn. Với lại tao cũng đâu quá chi phí. Mà tiếp đây điểm ko đó?

- Dạ trước mặt mũi bà cơ rồi.

Chiếc xe cộ tạm dừng trước mái ấm cung cấp 4 lâu đời, trước cổng mái ấm với nuôi một đàn gà và bao nhiêu con cái vịt con cái, bà ngần lo ngại bước xuống xe cộ, vừa vặn bước vừa vặn lụng bụng vô mồm.

- sành thế lên đường dép tổ ong cho tới hoàn thành. Phí cả song dép sản phẩm hiệu.

Nô:

- Để con cái gọi coi với ai ở trong nhà ko nhá.

- Ừ thì ngươi gọi lên đường, lẽ nào lại là tao gọi.

Nô gọi lớn:

- Có ai ở trong nhà ko ạ?

Từ bên phía trong tòa nhà, qua loa cái rèm tre, người phụ phái nữ nhìn ra coi ngoài cổng.

- Bà công ty Đường ( đôi mắt tròn trĩnh xoe quá bất ngờ nói)

- Nụ ơi Nụ.. con cái coi ai cho tới mái ấm bản thân này.

Bà khẽ nhăn mặt mũi rồi lên giờ.

- Thế với chào tôi vào trong nhà được không?

- Dạ được chứ ạ. Mời bà vô vào xơi nước.

Bà bước tiến trước, thằng Nô bước theo dõi sau. Cách qua loa cái rèm một quãng là cho tới bàn hấp thụ nước, coi sơ qua loa tòa nhà tất cả đều lâu đời, phòng tiếp khách kê đầy đủ được một cái bàn ghế nhỏ và một cái chóng, chống của Nụ nằm ở vị trí cuối tòa nhà.

Mẹ cô nhanh gọn kéo ghế cho tới bà công ty.

- Bà ngồi xuống cơ lên đường ạ.

Nụ kể từ phí a đằng sau chạy lên, cô là cô nàng với dáng vẻ người nhỏ nhắn, nước domain authority white hồng, khuôn mặt mũi nổi trội nhất là hai con mắt to lớn tròn trĩnh và song môi trái khoáy tim đỏ gay mọng. Cô thời gian nhanh nhẹn căn vặn bà công ty.

- Bà công ty cho tới dò la con cái ạ? Con vừa vặn mới nhất kể từ cơ về thôi nhưng mà tiếp tục lưu giữ con cái rồi à?

- Ba cô. Tôi cho tới đấy là với việc mong muốn trao thay đổi với phụ huynh cô. Cô ngồi xuống cơ lên đường.

Nụ chào bán tín chào bán ngờ kéo ghế ngồi xuống sát bên bà. Cô là cô nàng tinh anh ý nên trong tâm cũng phần nào là đoán đi ra được có lẽ rằng là với chuyện cần thiết lắm bà mới nhất đến tới mái ấm cô thế này.

Bà tráng lệ trình bày với u cô.

Xem thêm: anh lính cứu hỏa định mệnh

- Nụ trong năm này từng nào tuổi hạc rồi nhỉ?

- Dạ con cháu trăng tròn tuổi hạc thôi bà.

- Tại quê tầm tuổi hạc này là lấy ck chất lượng rồi.

Nụ lên giờ.

- Con ko mong muốn lấy ck đâu ạ.

- Ơ hoặc loại con cái bé xíu này. Người rộng lớn thì thầm thì cứ ngồi yên tĩnh nhưng mà lắng tai chứ.

Mẹ cô huých tay cô một chiếc ý trình bày vắng lặng.

Bà công ty trình bày tiếp.

- Chẳng là thế này, tôi với cùng một vị trí rất tuyệt mong muốn reviews cho tới con cái bé xíu Nụ. Thấy con cái bé xíu thời gian nhanh nhẹn và lại ngay thẳng nên mới nhất reviews cho tới đấy nhé.

Mẹ cô ngập ngừng.

- Dạ. Chúng tôi cảm ơn lòng chất lượng của bà công ty...nhưng.. tuy nhiên nhưng mà con cái bé xíu ko mong muốn lấy ck với lại mái ấm Cửa Hàng chúng tôi cũng ko mong muốn gả lên đường sớm ạ.

Bà công ty thay cho thay đổi sắc mặt mũi trình bày.

- Nếu cuộc hôn nhân gia đình này cần phải với thì thực hiện sao?

Mẹ cô và cô cù qua loa coi nhau rồi phía đôi mắt coi bà công ty.

- Bà công ty. Ý bà là?

- Nói trực tiếp luôn luôn là chuyến trước anh chị với ứng của tôi 60 triệu chi phí công 1 năm của loại Nụ, vay mượn thêm thắt Cửa Hàng chúng tôi 50 triệu nữa là 110triệu đồng. Thôi thì lúc này thế này, mái ấm tôi đang sẵn có việc sử dụng chi phí thì bà thu xếp trả luôn luôn lúc này cho tới tôi. Còn chi phí công loại Nụ tôi cũng ko cần thiết nó cho tới thực hiện nữa. Bà tính thế nào là thì tính lên đường.

- Bà công ty. Bà yêu cầu bất thần vì vậy với quá ko ạ? Bà biết mùa vừa vặn rồi dịch bệnh dịch gia bắt nên mái ấm tôi mới nhất thực hiện bõ bèn lỗ, lúc này với chào bán chúng ta Cửa Hàng chúng tôi cũng ko đầy đủ từng ấy chi phí.

- Tức là bà n.ợ x.ấu chính không? Nếu là n.ợ x.ấu nhằm tôi gọi công an cho tới lôi cổ chúng ta bà vô tù. Tôi nghe trình bày ông mái ấm bà hiện nay đang bị bệnh dịch thận gì này mà.

- Bà công ty..bà...cho tới Cửa Hàng chúng tôi khất thêm thắt vài ba bữa nữa ạ.(rưng rưng nước mắt)

- Ơ hoặc. Bây giờ cần thiết chi phí mới nhất nên lên đường căn vặn nợ. Sao khi vay mượn ko kêu sớm.

- Bà thực hiện vậy với không giống nào là xay người vô lối nằm trong quá ko vậy?

- Giờ bà mới nhất biết à?

Nụ ngồi sát bên u bản thân, tận mắt chứng kiến vì vậy, cô ko thể nhịn thêm thắt được nữa, rõ nét bà ấy đang được cố ý thực hiện khó khăn mái ấm cô thì chính. Cái cần thiết ở phía trên đó là bà mong muốn mai côn trùng cho tới cô tuy nhiên ko thành công xuất sắc nên mới nhất cù đi ra nghịch ngợm xấu xí đò.i n.ợ. Cô bịa tay bản thân lên cánh tay u rồi điềm tĩnh trình bày.

- Mẹ.. u điềm tĩnh lên đường ạ.

- Con ơi. Nhà bản thân lấy đâu đi ra số chi phí rộng lớn vì vậy lúc này.

Cô coi trực tiếp vô đôi mắt bà công ty rồi căn vặn.

- Bà công ty. Bà mong muốn con cái làm cái gi thì cứ trình bày trực tiếp lên đường ạ.

- Bây giờ mong muốn trả nợ cho tới phụ huynh không?

- Muốn ạ.

- Vậy lấy ck phú quý lên đường, không chỉ không còn nợ lại sở hữu Khi nhiều lên.

- Bà...

- Thế này nhé, lúc này ngươi thực hiện dâu mái ấm Trần Gia thay cho loại Diệu Anh lên đường. Tao tiếp tục xoá nợ cho tới mái ấm ngươi, ngươi sẽ sở hữu cuộc sống đời thường phú quý. Cơ hội ngàn năm mới tết đến với cùng một đấy.

- Bà trình bày thế không giống gì bảo con cái b.án thân thích.

- Cái thân thích ngươi giá tốt thế là ngon rồi. Với lại tao bảo ngươi lên đường lấy ck chứ với bảo ngươi đi làm việc gái đâu nhưng mà.

Cô vắng lặng tâm trí, u cô liếc đôi mắt coi cô, góc nhìn nghe chừng chấp thuận đồng ý.

- Nụ.. Hay là...?

- Ý u là con cái đồng ý ấy ạ?

- Không với sự lựa lựa chọn nào là không giống đâu con cái.

- Nhưng nhưng mà....

- Có quyết thì quyết thời gian nhanh lên. Gớm, đằng nào là chẳng lên đường lấy ck, sướng vứt mịa lên được còn gì ( bà công ty nói)

- Có côn trùng ngon tiếp tục chẳng cho tới lượt con cái ( Nụ đáp)

- Mày lên đường căn vặn cả xã cả tổng coi quyền năng mái ấm Trần Gia ra làm sao.

Mẹ cô bất thần bắt lấy tay cô, bà vừa vặn rơi nước đôi mắt vừa vặn trình bày.

- Nụ... Hay là đồng ý nhá con cái. Coi như phụ huynh nợ con cái thật nhiều.

- Mẹ... con cái được rộng lớn khôn khéo như ngày ngày hôm nay là vì một tay phụ huynh nuôi nấng. Nếu u mong muốn con cái lên đường lấy ck thì con cái tiếp tục lên đường ạ.

- Con chớ trình bày vậy. Mẹ không thích tuy nhiên không thể lựa lựa chọn.

Bà công ty nhấp lên xuống đầu trình bày.

- Thôi được rồi. Vậy là quyết tiếp tục lấy chính không? Nếu quyết thì lúc này theo dõi tôi về mái ấm, tối ni mái ấm trai cho tới coi mặt mũi rồi.

Nụ:

- Khoan tiếp tục. Con theo dõi bà cũng rất được tuy nhiên bà nên viết lách giấy má xoá nợ cho tới mái ấm con cái tiếp tục.

- Cái con cái nhỏ này. Mày suy nghĩ tao con trẻ con cái nhưng mà lừa mái ấm ngươi à? Còn thương hiệu của tao nữa.

- Chữ tín lúc này chào bán rẻ rúng lắm bà ơi. Bà trình bày cho tới mái ấm con cái vay mượn nợ rồi đùng loại bà yêu cầu cơ thôi.

- Thiệt tình. Chẳng hiểu phụ huynh thì ngơ ngơ nhưng mà đẻ đi ra người con đáo nhằm khiếp.

- Thế lúc này bà với viết lách ko ạ?

- Viết thì viết lách. Mang giấy má cây viết đi ra phía trên.

Cầm tờ giấy má xoá nợ bên trên tay, cô nghẹn ngào nước đôi mắt trả cho tới u rồi nghẹn ngào trình bày.

- Mẹ.. u lưu giữ kỹ giấy má xoá nợ này nhé. Con quý phái vị trí kia con cái tiếp tục tự răn thắc mắc cho tới phiên bản thân thích bản thân nên phụ huynh ở trong nhà chớ phiền lòng gì nhé. Đỡ nợ rồi nên u bảo tía thực hiện không nhiều thôi, chịu thương chịu khó ăn uống hàng ngày rất đầy đủ cho tới mau ngoài bệnh dịch. Còn thằng cu Tý nữa, nếu như em căn vặn con cái đâu thì u trình bày con cái tới trường bên trên TP.HCM nhằm nó sung sướng nhé. Con lên đường phía trên. Có gì con cái tiếp tục liên hệ ạ.

Ngoảnh mặt mũi bước tiến, cô mong muốn nhảy khóc tựa như một đứa con trẻ tuy nhiên vì thế kinh u buồn cô lại nỗ lực gồng bản thân nhằm mạnh mẽ và tự tin.Trên lối cho tới mái ấm bọn họ Đường, những giọt nước đôi mắt cô không ngừng nghỉ tuôn rơi bên trên song má ửng hồng. Cô mỉm cười nhạt nhẽo cho tới số phận của tớ, cô từng mơ về một mái ấm niềm hạnh phúc tràn ngập kính yêu, lúc này toàn bộ tiếp tục tan như mùng sương sương. Cô còn chẳng buồn suy nghĩ cho tới người ck tiếp đây của tớ vì thế cô suy nghĩ nếu như người cơ ko ngu si ngu si thì cũng chẳng phú quý, nhưng mà tiếp tục phú quý thì trí não cũng chẳng thông thường nên bà công ty mới nhất nhằm cho tới lượt cô. Cô giờ phía trên chỉ biết thở lâu năm gật đầu đồng ý, chỉ có nhu cầu các người cô kính yêu được yên tĩnh bình và niềm hạnh phúc.

Về cho tới mái ấm bọn họ Đường, bà công ty dặn dò lên đường dặn dò lại với cô vô cùng ko được gọi sai, lúc này các cụ đó là phụ huynh của cô ý... Cô được tiến hành chống thay cho đồ gia dụng, khoác một cái váy công chúa white color của Diệu Anh, tóc được uốn nắn xoăn nhẹ dịu từng lọn sóng. Đứng coi bản thân trước gương, thậm chí còn cô còn không sở hữu và nhận đi ra chủ yếu bản thân, ko lúc nào cô suy nghĩ bản thân tiếp tục đẹp mắt cho tới nút này. Quả thực sự người mẫu vì thế lụa với không giống.

Màn tối buông xuống, khôg gian tham yên tĩnh ắng vô mùng tối đơn lẻ, từng lần giới thổi lướt qua loa các cái lá cây cất cánh xào xạc vô bão, ánh trăng khuyết mập lờ mờ rọi xuống những con phố, những mái ấm cao tầng liền kề san sát nhau, cảm hứng yên tĩnh bình cho tới kỳ lạ. Đồng hồ nước tích tắc điểm 11 giờ tối, ấy vậy nhưng mà vẫn ko thấy bóng hình mái ấm bọn họ đâu, các cụ bức ruột lo lắng không yên.

- Ông với chắc hẳn tối ni mái ấm bọn họ cho tới ko cơ.

- Chắc nhưng mà. Người tao trình bày sẽ tới là cho tới.

Ông vừa vặn dứt tiếng thì kể từ xa thẳm nhị con xe black color chầm lờ đờ tiến bộ lại sát rồi tạm dừng trước cổng mái ấm. Người tài xế hấp tấp vàng bước xuống xuất hiện cho những người ngồi ghế sau. Từ vô xe cộ, một người phụ phái nữ chừng 50 tuổi hạc bước xuống,bà khoác cái váy black color, phía bên ngoài khoác thêm thắt cái khăn lụa mỏng manh, mặc dù coi xa thẳm hoặc sát đều choàng lên sự xa hoa vô nằm trong. Đi theo dõi sau bà còn tồn tại 2 người phụ phái nữ và 2 người nam nhi không giống. Vậy là tổng số với toàn bộ 5 người.

Ông bà Đường coi nhau sung sướng mừng đi ra mặt mũi, hồi vỏ hộp bước cho tới chào người xem vô vào mái ấm hấp thụ nước. Người phụ phái nữ mỉm cười nhạt nhẽo, một người theo dõi sau bịa những túi kim cương xuống bàn.

- Ông là ông công ty Đường Tâm và bà mái ấm ạ. Rất sung sướng được họp mặt nhị người.

- Dạ. Vợ ck tôi cũng tương đối sung sướng được họp mặt phu nhân.

- Giới thiệu với nhị người, tôi là bà nhị của Trần Gia. Hôm ni được sự ủy quyền của người xem vô Trần Gia, tôi cho tới nhằm coi đôi mắt con cháu Diệu Anh mái ấm các cụ. Nếu các cụ đồng ý thì tôi hoàn toàn có thể bịa lễ và đón con cháu lên đường luôn luôn tối ni ạ. Thực đi ra việc làm mái ấm tôi vô cùng bận, cũng không tồn tại nhiều thời hạn di chuyển nhiều.

- Dạ.. vậy còn ăn hỏi ạ?

- Sẽ tính sau nếu mà người xem vô mái ấm vừa ý.

- À dạ vâng ạ. Bà đợi tôi lát, tôi vô gọi con cháu Diệu Anh đi ra phía trên ạ. Cháu nó vẫn còn đó tương đối e xấu hổ ạ.

- Được. Bà cứ lên đường lên đường.

Bà phi vào bên phía trong căn chống, bà gọi nhỏ cô.

- Mày còn đứng cơ, người tao cho tới rồi, đang được dò la ngươi.

- Thế nhằm con cái đi ra.

- Nhớ những tiếng tao dặn dò trước cơ nghe chưa?.

- Được rồi. Con biết rồi nhưng mà.

Cô mỉm mỉm cười bước đi ra phòng tiếp khách, cho tới sát bà nhị cô cúi đầu xuống, tiếng nói nhẹ dịu.

- Con xin chào phu nhân ạ.

- Ái chà. Con bé xíu này coi đi ra cũng xinh đáo nhằm. Cũng ko tồi tàn.

- Dạ phu nhân quá biểu dương con cái rồi ạ.

- Con trong năm này từng nào tuổi hạc.

- Dạ con cái trăng tròn tuổi hạc.

- Để coi nào là, nếu như vậy thì vô cùng thích hợp tuổi hạc với thiếu thốn gia mái ấm bọn họ Trần. Ta ưng con cái rồi đó.

- Dạ.. con cái cảm ơn ạ. (trong lòng cô thì thầm suy nghĩ con cái đang được ao ước bà chớ ưng con)

Sau cơ bà bịa một cái phong phân bì lên bàn rồi trình bày.

- Đường xá với chút phiền toái, Cửa Hàng chúng tôi ko kịp mua sắm lễ gia tiên, các cụ mua sắm dùm và lôi kéo gia tiên hùn nhị đứa. Bây giờ cũng muộn rồi, tôi van nài luật lệ đón con cháu về vị trí kia nhằm kịp nghỉ dưỡng. Còn về lễ cưới Cửa Hàng chúng tôi tiếp tục trình bày sau.

- Dạ vậy Cửa Hàng chúng tôi nhờ mái ấm gia đình vị trí kia bảo vệ và nhằm ý con cháu hùn. Có gì ko chính các cụ cứ trị trực tiếp tay ( ông nói)

Bà Đường thấy vậy bèn fake cỗ ôm chầm lấy cô.

- Về vị trí kia lưu giữ lưu giữ gìn sức mạnh và Smartphone thông thường xuyên cho tới phụ huynh nhé. Ba u lưu giữ con cái nhiều lắm.

Xem thêm: từng bước ép hôn quân thiếu cực sủng vợ

Cô thấy bà trình diễn kịch tương đối tốt nên cũng tuỳ hứng đáp lại.

- Dạ. Mẹ cũng thiệt mạnh khỏe nha u.

Đọc Truyện