truyện thống quân đại đế điên rồi

Ban nãy, khi Bội Bạc Thần Kiêu xoay sườn lưng về phía cô, Hàm Ý Vị Băng ngay lập tức hiểu rằng, thời cơ cho tới rồi.

Cái gọi là tẩm quất tay ban nãy của cô ấy, không chỉ có đơn giản và giản dị là tẩm quất.

Bạn đang xem: truyện thống quân đại đế điên rồi

Mà là, cô đang được tháo dỡ huyệt của tớ.

"Trời sinh nhức nhối yếu ớt, hoảng hồn nhức, hoảng hồn rét, hoảng hồn rét, cả đời chỉ rất có thể yêu thương một người, lại sinh rời khỏi thực hiện đàn bà, gọi tắt là Băng Cốt."

Sau Khi Hàm Ý Vị Băng tự động phun nhập khuỷu tay của tớ, Triên Diên ngay lập tức thở lâu năm, búng mũi cô, ngay lưng nhác nhưng mà trình bày như thế.

"Băng nhập Băng thanh ngọc khiết, cũng chính vì cộng đồng tình, lưu giữ trái khoáy tim thật sạch sẽ như hóa học băng nhập xuyên suốt, mới mẻ gọi là Băng."

"Mẹ con cái không thích con cái tu luyện, tuy nhiên dì ham muốn.

Triên gia mang trong mình một cỗ công pháp vẫn phủ lớp bụi kể từ rất rất lâu, ko biết kể từ đâu nhưng mà đem, chỉ biết tên thường gọi là Băng Pháp."1

"Dì bảo con cái phun nhập khuỷu tay chứ không cần cần điểm không giống, là vì thế khuỷu tay là điểm đang được hàm ấn huyết tộc của con cái, chỉ việc đập phá nát nhừ, là con cái rất có thể chính thức tu tập luyện."

"Đây mới mẻ là ĐK thiệt sự của dì, Băng Băng, dì biết con cái ko thể vứt Bội Bạc Thần Kiêu được, mang đến cho nên hãy tu tập luyện công pháp này.

Có một trong những chuyện, dì ko thể ở trên đây mãi nhằm đảm bảo an toàn con cái."

Lúc này là lần thứ nhất Hàm Ý Vị Băng hiểu rằng nguyên nhân vì thế sao bản thân lại nhức nhối yếu ớt kể từ nhỏ trong lúc u cô sinh cô rời khỏi một cơ hội thông thường.

Có lẽ là nhằm đảm bảo an toàn phiên bản thân thuộc, có lẽ rằng là thuận bám theo ý của dì Diên, cô vô cùng rời khỏi mức độ luyện tập.

Ngày ngày tối đêm coi tiết tươi tắn chảy rời khỏi rồi lại tấp nập lại, ngày ngày tối đêm gào khóc bên dưới hầm băng, cắm đứt lưỡi cũng cần tự động sử dụng tay bẻ gân nắn xương của tớ.

Đau vô cùng nhức, tuy nhiên vì thế hầm băng quá rét, rét đến mức độ nước đôi mắt cũng ko thể chảy được, chỉ rất có thể gào khan xuống đến cổ nhằm giải lan nỗi đau nhức.

Cô biết, loại chống hứng cô thực hiện những việc này, chỉ đơn giản và giản dị là nhị chữ đảm bảo an toàn.

Không cần đảm bảo an toàn phiên bản thân thuộc.

Mà là, đảm bảo an toàn người cô ham muốn.

Nếu ko cần những hành vi kinh tởm và cường bạo của Mộng Mai và Hàm Ý Nam khiến cho cô tỉnh ngộ rằng bản thân ko thể ngay lưng biếng và thụ động, ko thể cứ chờ đón Bội Bạc Thần Kiêu cho tới cứu giúp bản thân như vậy này nữa, cô sẽ không còn tập luyện Băng Pháp.

Bởi vì thế một Khi tập luyện, sẽ không còn thể xoay đầu lại như khi lúc đầu.

Cơ thể khi nào thì cũng tiếp tục lạnh giá như đang được dìm nhập hồ nước nước băng, ngày ngày tra tấn thân xác và lòng tin của những người luyện tập.

Cách duy nhất lúc ham muốn sinh sống yên ổn ổn định, là hàm ấn huyệt ở nhị tay, khi bại sức khỏe tiếp tục bặt tăm, cô trọn vẹn trở nên người thông thường.

Lúc cần thiết, chỉ việc tháo dỡ huyệt rời khỏi là được.

Hôm qua chuyện bị tóm gọn cóc, nhị tay bị trói, ko thể tháo dỡ huyệt được, cho nên vì thế Hàm Ý Vị Băng mới mẻ thống khổ và vô vọng như thế.

Băng Pháp mang trong mình một mục riêng biệt dành riêng cho tấn công lén, vô cùng khó chống bị, Bội Bạc Thần Kiêu lại ko ngừa cô.

Hàm Ý Vị Băng chỉ việc đợi sức khỏe hồi sinh, sau này lại ngay sát, tiếp sau đó nhanh gọn lẹ tắt mạch của hắn là được.

Người bị tấn công lén, có khả năng sẽ bị ngấm tương đối rét nhập vào xương, tiếp sau đó từ từ bị tiêu diệt hao.

Nhưng Hàm Ý Vị Băng làm thế nào nỡ, vì vậy chỉ bấm huyệt mang đến hắn ko hoạt động và sinh hoạt được nhưng mà thôi, mặc dù cho bị phản phệ, cô cũng ko cho 1 tia không khí lạnh nào là nhập người Bội Bạc Thần Kiêu.

Một Khi tháo dỡ huyệt, nhập người vẫn chính thức lạnh giá, khi đó lại bị phản phệ, rét đến mức độ Hàm Ý Vị Băng lập cập tay, thực hiện rớt ổ bánh mỳ.

Yên lặng chũm lên, ăn hoàn thành không còn món ăn, cô vực dậy, cởi tủ vật dụng make up rời khỏi, rút rời khỏi nhị tờ sờ ly hít rỗng tuếch nhẵn.

Xem thêm: thiên đạo hệ thống

Hôm lễ kỷ niệm, Bội Bạc Thần Kiêu thắp một tờ.

Sau Khi hắn tách chuồn, cô thẳng in rời khỏi nhị tờ mới mẻ, nội dung như cũ.

Cầm lấy vỏ hộp mực, lại ngay sát người trước mặt mày, bắt ngón trỏ hắn nhằm lên vỏ hộp mực, tiếp sau đó in lên cả nhị tờ giấy tờ ngay lập tức khu vực thương hiệu của hắn.

Làm hoàn thành, Hàm Ý Vị Băng cũng nhanh gọn lẹ thao tác tương tự động, tiếp sau đó gói gọn gàng một tờ, tờ sót lại đặt lên trên bàn.

Xoay người chuồn thay cho vật dụng, lựa một cỗ coi như ngày thông thường, cũng ko quan ngại đem người đang được coi nhưng mà đem nhập.

Cột tóc, make up nhẹ nhõm, treo trang sức đẹp, đợi cho tới khi ko không giống gì tầm vóc ngày thông thường, Hàm Ý Vị Băng mới mẻ xoay người, quan sát về phía người cô yêu thương.

Bạc Thần Kiêu tĩnh lặng coi cô, khi cô một vừa hai phải xoay người, song tròng tử đen kịt của hắn ngay lập tức teo rụt lại.

Ngực hắn phập phồng, nhập đôi mắt như chứa chấp cơn thịnh nộ ngập trời, cắm răng, coi cô chan chứa hận thù địch.

"Em dám luyện Băng Pháp? Triên Diên!"1

Cơ thể rét cho tới với, mặt mày Hàm Ý Vị Băng đang được Trắng bệch, Bội Bạc Thần Kiêu một vừa hai phải coi ngay lập tức biết nguyên nhân một người thông thường như cô làm thế nào nhằm rất có thể khiến cho hắn không cử động.

Hắn gầm nhẹ nhõm thương hiệu của dì cô, như con vật bị thương tổn cho tới với, gào lên, "Em là con cái u nó ko biết nhức là gì-"

Hàm Ý Vị Băng sử dụng nhị tay nâng mặt mày hắn, cúi đầu, một vừa hai phải rơi nước đôi mắt một vừa hai phải hít lên môi, mũi, đôi mắt, nhị mặt mày má, rồi ở đầu cuối là trán của Bội Bạc Thần Kiêu.

Người sau ngơ ngẩn coi cô.

Trán tựa trán, chúng ta y hệt như song tình nhân đang được si miệt mài cho nhau, đôi mắt đối đôi mắt.

Hàm Ý Vị Băng đem thông thoáng chốc lạc lối Khi coi nhập song lòng đen chan chứa nữ tính của hắn.

Cô lại nhẹ dịu phẫu thuật môi của những người bên dưới thân thuộc, mỉm mỉm cười.

Đôi đôi mắt xanh rớt băng xinh rất đẹp kỳ lạ kỳ, lung linh như đem vụn khả năng chiếu sáng đang được rơi nhập bại.

"Em yêu thương anh, thật nhiều thật nhiều."

Cô nhẹ nhõm giọng thổ lộ tình yêu của phiên bản thân thuộc, ngón tay thon lâu năm chạm nhập cổ sau của Bội Bạc Thần Kiêu, nhấn nhẹ nhõm.

"Thần Kiêu, ngủ chuồn."

"Khi tỉnh dậy, ghi nhớ sinh sống một cuộc sống thiệt niềm hạnh phúc."

Hắn coi cô, môi mấp máy như ham muốn trình bày gì, đơn thuần còn chưa kịp trình bày, ngay lập tức nhắm đôi mắt.

Như một vị Thần hiện nay đang bị chửi rủa, ngoan ngoãn ngoãn nhưng mà ngả sườn lưng lên ghế, tĩnh lặng ngủ say.

Hàm Ý Vị Băng lại hít trán hắn thêm 1 đợt tiếp nhữa.

Cực kỳ trân trọng.

Sau bại ko trình bày một tiếng, vứt tờ sớ ly hít vào bên trong túi, đem giầy, xuất hiện ra đi ngoài.

Xem thêm: tôi có thể bao dưỡng anh không

"Vĩnh biệt."

Giữa căn chống sang chảnh và sang trọng, một giọng nữ giới như đem như ko vang lên, tiếp sau đó trọn vẹn bặt tăm, trả lại sự yên bình mang đến không khí.

Một không khí, đem người nhưng mà nường ấy cần được trình bày tiếng vĩnh biệt..