xử lý vạn nhân mê một trăm loại phương pháp

                                    
                                              

Trước khi chuồn Hướng Văn vẫn van luật lệ quản lí gia cho tới ngủ 2 tiếng đồng hồ, vẫn qua chuyện thời hạn van ngủ rồi nhưng mà quản lí gia vẫn ko thấy Hướng Văn quay trở lại. Chuyện này khiến cho ông đem khá sửng sốt, chính vì Hướng Văn là kẻ cực kỳ đem cách thức, luôn luôn về điền trang trước giờ van ngủ.

Đến tận khi Thân Giác sẵn sàng chuồn ngủ vẫn ko thấy Hướng Văn về. Thân Giác ko thấy Hướng Văn đâu bèn căn vặn quản lí gia, “Hướng Văn bị bệnh dịch à?”

Bạn đang xem: xử lý vạn nhân mê một trăm loại phương pháp

Quản gia tất tả vàng nói: “Hướng Văn vẫn van ngủ một khi rồi, đơn thuần ko biết tại vì sao cho tới giờ vẫn còn đấy ko về nữa.”

Thân Giác trầm tư một thời gian, bèn trình bày với quản lí gia: “Ngươi kêu vài ba người ra phía bên ngoài tìm hiểu Hướng Văn chuồn.”

Quản gia thỏa mãn nhu cầu rồi ra đi ngoài.

Dục Thanh xả nước tắm cho tới Thân Giác xong xuôi, kể từ vô chống tắm ra đi thì nhận ra Thân Giác đang được ngồi phía trên sô trộn đôi mắt nhíu mi cau, góc nhìn hắn khẽ trầm xuống. Hắn nhẹ nhõm tay nhẹ nhõm chân tiếp cận trước mặt mày Thân Giác, “Công tước đoạt, nước vẫn sẵn sàng xong xuôi.”

Thân Giác đáp một giờ, đứng lên tuy nhiên ko nom Dục Thanh và lại xoay người ra đi ngoài. Dục Thanh thấy cậu ra đi ngoài, sửng oi, “Công tước đoạt, ngài chuồn đâu vậy?”

“Ta thấy khá thắc mắc cho tới Hướng Văn, ngươi chuồn ngủ trước chuồn, không cần thiết phải bám theo hầu tớ.” Thân Giác không xoay đầu lại, bước đi tất tả vàng.

Trên mặt mày Dục Thanh thông thoáng tối tăm, hắn nom chằm chằm bóng hình Thân Giác tách chuồn, kéo khóe môi, lòi ra một nụ giá thành băng. Chỉ là hắn kiểm soát và điều chỉnh đường nét mặt mày về lại như cũ cực kỳ thời gian nhanh, tất tả vàng xua đuổi bám theo Thân Giác, “Công tước đoạt, nhằm tôi chuồn nằm trong ngài.”

Xem thêm: rể quý trời cho chương 378

Lúc chúng ta vừa vặn xuống cho tới đầu phía trên cầu thang tầng nhì thì nghe thấy giờ kinh hô của quản lí gia.

“Hướng Văn, rốt cuộc cậu đã và đang về rồi. Nhưng cậu bị làm thế nào vậy?”

Thân Giác nghe thấy giờ của quản lí gia thì bước đi thời gian nhanh rộng lớn. Lúc tiếp cận lầu một, Thân Giác nhận ra Hướng Văn một thân thiện chật vật.

Mặt Hướng Văn toàn là vết xước trụa, bên trên ăn mặc quần áo chan chứa vết bùn, anh tớ thậm chí là còn mất mặt một cái giầy.

Hướng Văn nhận ra Thân Giác, há mồm quyết định trình bày gì cơ, tuy nhiên tiếng đã đi vào mặt mày môi rồi lại nhịn xuống. Chuyện xẩy ra ngày thời điểm hôm nay khiến cho Hướng Văn cho tới giờ vẫn còn đấy sững sờ. Anh tớ ko biết vì thế sao đám người cơ lại biết thân thiện phận của tớ, thậm chí là còn nhìn thấy cái ghim chuyên chở áo cẩn rubi bị gãy anh tớ làm mất đi trước đó.

Xem thêm: cô vợ ngốc của chủ tịch yêu nghiệt

Cái ghim chuyên chở gãy ấy thế và lại bị nhét ở vô đế giầy của anh ý tớ, không dừng lại ở đó những kẻ này còn rất có thể chuẩn chỉnh xác nhưng mà moi nó rời khỏi kể từ bên phía trong.

Anh tớ ham muốn trình bày cho tới Thân Giác biết chuyện bản thân bị cướp, tuy nhiên khi suy nghĩ cho tới cái ghim chuyên chở cơ, anh tớ lại không đủ can đảm trình bày. Cái ghim chuyên chở gãy cơ rõ nét đã trở nên mất mặt, ko biết vì thế sao lại xuất hiện tại vô giầy của anh ý tớ. Nếu Thân Giác biết cái ghim cơ chỉ gãy chứ không cần mất mặt, đem lúc nào tiếp tục suy nghĩ anh tớ giả dối là bị mất mặt hoặc không? Rồi nhân thời cơ này lại ham muốn van tăng một chiếc ghim chuyên chở áo nữa?

Hướng Văn nghe quản lí gia căn vặn, lại ko biết nên đáp ra sao. Đúng thời điểm hiện tại, anh tớ đùng một phát liếc thấy Dục Thanh đứng hâu phương Thân Giác.